Giang Vũ vui mừng rút luôn một nghìn tệ đưa cho cô ta, còn hứa nếu đậu vào trường trọng điểm, sẽ thưởng riêng mười nghìn.
Còn sao tôi biết à?
Dĩ nhiên là do cô em họ thích sống ảo ấy, tự tay đăng từng bức ảnh lên nhóm gia đình và cả Facebook.
Có người đỡ việc, Vương Lan và Giang Vũ cũng yên tâm, từ đó không còn đến công ty tôi làm phiền nữa.
Giờ thì tới lượt tôi ra tay.
Anh trai của Vương Lan mới thuê được một căn nhà mặt tiền, mở siêu thị tạp hóa.
Nhưng xui làm sao, đối diện vừa khai trương một siêu thị lớn thuộc chuỗi thương hiệu có tiếng, hút hết khách cả khu.
Nhiều cửa hàng lân cận bắt đầu dọn hàng, rao sang nhượng.
Ngay từ đầu, chính tôi là người âm thầm sai người đưa tin cho anh trai của Vương Lan, bảo rằng dãy mặt tiền kia là mảnh đất vàng, đầu tư là thắng chắc.
Kiếp trước, chính hắn dẫn người đến bắt cóc tôi về quê.
Nếu không phải nhờ hắn, Vương Lan đời nào có cơ hội trả thù tôi.
Quả là “anh trai tốt” của em dâu tôi.
Cả nhà Vương Lan đều tự cao tự đại.
Dù việc kinh doanh lỗ ngày lỗ đêm cũng vẫn cắn răng chống đỡ.
Cũng may nhờ Vương Lan khéo léo moi tiền từ nhà chồng về hỗ trợ anh trai mình.
Kiếp trước, tôi thay cô ta trông con, cô ta rảnh rỗi đi làm, vợ chồng cùng kiếm tiền, cộng thêm mẹ tôi thi thoảng đưa tiền, cuộc sống của họ trôi qua nhẹ như mây gió.
Nhưng kiếp này, chuyện cô ta trợ cấp cho nhà mẹ đẻ bị tôi cố tình vạch trần.
Hai vợ chồng vốn dĩ đã quen cãi vã, nay lại thêm áp lực từ gia đình bên ngoại liên tục thúc ép đưa tiền về, thế là mâu thuẫn nổ tung.
Là người chị gái “yêu thương” em trai, làm sao tôi có thể đứng nhìn nó chịu khổ?
Nhân dịp Giang Vũ đi họp lớp cấp ba, tôi cố tình nối lại liên lạc giữa hắn với mối tình đầu năm xưa.
Trước kia, mẹ tôi không ưa gì cô gái đó, luôn miệng nói là tại cô ta dụ dỗ Giang Vũ nên mới khiến nó xao nhãng học hành, rồi ép hai đứa phải chia tay.
Nhưng sự thật thì gì?
Giang Vũ từ đầu đã là kẻ vô dụng, chẳng liên quan gì đến ai cả.
Sau này, người yêu cũ của hắn cưới vội rồi ly hôn chớp nhoáng, chia được một mớ tài sản không nhỏ.
Với cái mác “bà hoàng ly hôn” cộng thêm lớp filter “mối tình đầu”, đủ khiến em tôi mù quáng lao vào như thiêu thân.
Vừa về nhà, hắn đã đem mối tình đầu ra so với Vương Lan – cô vợ chỉ biết moi tiền về cho nhà đẻ.
So thế nào chẳng thấy chênh lệch?
Đàn ông ai mà chẳng mê sự dịu dàng, ai lại muốn ngày ngày nhìn cái mặt cau có, già nua chán chường?
Còn cửa hàng tạp hóa của anh trai Vương Lan thì càng ngày càng lỗ, tôi tiện thể “đổ thêm dầu vào lửa”.
Tôi gửi số điện thoại của cửa hàng đó cho vài công ty cho vay nặng lãi.
Không lâu sau, anh trai cô ta mắc nợ hàng triệu tệ cả gốc lẫn lãi.
Đám đòi nợ ấy có thiếu gì chiêu trò?
Gọi điện khủng bố, tới nhà đòi, tìm người quen... chỉ là mấy bước cơ bản.
Vương Lan chưa kịp hiểu gì đã bị nhà mẹ đẻ kéo vào cái vòng xoáy “lấy nợ trả nợ”.
Lúc gặp lại cô ta, tôi suýt không nhận ra.
Người gầy gò hốc hác, tóc tai rối bời bạc trắng, như già thêm cả chục tuổi.
Vừa mở miệng đã xin tiền, tôi thản nhiên nói tiền lương tôi còn chưa trả xong nợ học, nghèo như cô thôi.
Tôi cố tình hẹn gặp cô ta ở trung tâm thương mại.
Giang Vũ cũng ở đó, cách sau lưng cô ta không xa.
Cô ta đang mải xin tiền, hoàn toàn không thấy chồng mình đang nắm tay người yêu cũ, xách túi lớn túi nhỏ, vừa đi vừa cười nói tình tứ trên thang cuốn.
Đáng tiếc nhỉ?
Một kẻ luôn khư khư giữ chồng, lại chẳng hay biết mình đã bị cắm sừng.
Nhưng ai bảo tôi sinh lòng “nhân hậu”, nên lại ra tay giúp thêm một lần nữa.
Tôi giả vờ gọi điện cho đồng nghiệp, nói chuyện về một loại thực phẩm chức năng đang hot, cố tình nói lớn trước mặt Vương Lan: “Nghe nói một chai giờ lên tới 300.000 tệ, hiếm như vàng!”
Quả nhiên, Vương Lan mắt sáng như đèn pha, lẩm bẩm nhắc tên thương hiệu.
Nhưng cô ta đâu biết, đó chính là nhãn hiệu sẽ sụp đổ trong vòng nửa năm tới vì dính vào đường dây đa cấp.
Tới khi cô ta phát hiện thì tiền cũng không còn.
Tệ hơn nữa, vì nghe lời cô ta, mẹ tôi đem cả tiền dưỡng già đi đầu tư.
Khi công ty “bốc hơi”, Vương Lan không những không báo cảnh sát, mà còn đi liên hệ người giới thiệu – xui thay, người đó vừa bị bắt, và cô ta thì được “mời” về đồn công an “nghỉ dưỡng” 7 ngày.
Vừa ra khỏi đồn, cô ta chạy về nhà, định bảo Giang Vũ đứng tên vay một khoản nữa cho anh trai xoay sở.
Ai ngờ, Giang Vũ lúc ấy đang nằm gục trên ghế, say xỉn chẳng biết trời trăng gì.
Vì sao?
Vì “nữ thần thanh xuân” của hắn, sau khi vét sạch số dư trong tất cả thẻ tín dụng, đã đá phắt hắn, vui vẻ leo lên xe hơi của một ông chủ lớn.
Hai vợ chồng vì mớ hỗn độn đó mà lao vào nhau như hai con thú.
Nhà cửa bị đập tan nát, đồ đạc nát như tương.
Mà tôi?
Lúc ấy đã ngồi trên chuyến bay thẳng tới quê bạn trai.
Kiếp trước, mẹ tôi không cho tôi lấy chồng xa.
Bà ép Kỷ Bội Văn từ bỏ công việc lương cao ở quê anh để tới thành phố tôi sống.
Khi cưới, bà còn ép anh ấy nộp một khoản sính lễ lớn, nếu không thì không đưa sổ hộ khẩu – không đăng ký được kết hôn.
Tiền sính lễ cuối cùng vào túi ai?
Vào hết nhà em trai tôi.