Từ khi Thôi Minh Vũ chuyển đến ở cùng, thời gian ngủ của tôi giảm hẳn.
Không thì nửa đêm bị anh kêu lạnh bắt ôm ngủ, không thì sáng sớm bị gọi dậy sớm thế này.
“Đáng giá mà.”
Tôi thì thầm với gương.
Ít nhất, Thôi Minh Vũ khiến tôi cảm thấy mình được cần đến — điều mà trước đây, trong những tháng ngày sống một mình, tôi chưa từng trải qua.
08
Nửa tiếng sau, chúng tôi đã ngồi trên taxi đến công viên.
Suốt dọc đường, Thôi Minh Vũ dán mặt vào cửa kính, tò mò quan sát mọi thứ bên ngoài như một đứa trẻ.
Tôi tranh thủ dùng điện thoại kiểm tra email công việc, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu mỉm cười với anh.
“Tây Tây, nhìn kìa! Vòng quay khổng lồ!”
Thôi Minh Vũ bất ngờ nắm lấy tay tôi, chỉ về phía đường chân trời đã lờ mờ thấy bóng dáng công viên.
Bị anh kéo lệch người, tôi làm rơi điện thoại xuống ghế.
Thôi Minh Vũ lập tức lộ vẻ áy náy: “Xin lỗi… anh dùng lực mạnh quá.”
“Không sao.”
Tôi xoa xoa cánh tay vừa bị bóp đau, hơi bất ngờ trước sức mạnh của anh.
Bình thường ở nhà, Thôi Minh Vũ luôn tỏ ra vụng về, đến cốc nước cũng cầm không vững.
Trước cổng công viên trò chơi, người đông nghịt.
Tôi mua xong vé, quay lại thì thấy Thôi Minh Vũ đang bị một nhóm nữ sinh trung học vây quanh xin chụp ảnh — ngoại hình nổi bật của anh ở bất cứ nơi đâu cũng rất thu hút.
“Xin lỗi, bọn tôi có việc gấp.”
Tôi chen vào giữa đám đông, kéo tay Thôi Minh Vũ.
Những cô gái kia phát ra tiếng thở dài tiếc nuối, còn có người nhỏ giọng bàn tán:
“Hợp đôi quá…”
“Cao ráo thế kia, chẳng phải… cô hiểu mà…”
Tôi giả vờ không nghe thấy, nhưng vành tai đã đỏ lên.
Tôi bước nhanh hơn, kéo Thôi Minh Vũ rời khỏi đám người.
Anh ngoan ngoãn đi theo, nhưng các ngón tay lại khẽ siết chặt, đan vào tay tôi.
“Chơi cái gì trước?”
Tôi mở bản đồ công viên, cố gắng đổi chủ đề.
“Tàu lượn siêu tốc!”
Thôi Minh Vũ chỉ ngay vào biểu tượng nổi bật nhất trên bản đồ.
Sắc mặt tôi lập tức tái đi.
Tôi hơi sợ độ cao, nhưng nhìn ánh mắt mong chờ của anh, lại không nỡ từ chối.
09
Trong lúc xếp hàng, Thôi Minh Vũ lại bất ngờ im lặng, khác hẳn những du khách khác đang rôm rả nói cười.
Anh đứng ngay sau lưng tôi, lồng ngực gần như áp sát, hơi thở đều đặn ấm áp phả lên vành tai tôi.