Tôi vừa kết thúc chuyến công tác ba tháng cùng anh trai sang Mỹ để dự lễ gõ chuông niêm yết công ty.
Vừa đáp máy bay là tôi chạy thẳng đến công ty của bạn trai – Trần Dương.
Chưa kịp vào trong, đã bị một cô thư ký mặc váy ôm sát, vòng một ngồn ngộn chắn ngay trước mặt.
“Giám đốc Trần đang họp. Đồ ăn đặt ngoài cửa nhé.”
“…Đồ ăn?”
Tôi cúi xuống nhìn lại mình.
Vì muốn thoải mái khi bay đường dài, tôi đã chọn một bộ đồ cotton linen rộng rãi, kiểu dáng mấy năm trước. Lại ngủ suốt chuyến nên quần áo nhăn nheo thấy rõ, trông đúng là không nổi bật chút nào.
Nhưng…
Chiếc váy ôm sát cô thư ký đang mặc — lại trông rất quen.
Giống hệt cái váy từng nằm trong tủ đồ nhà tôi.
1.
"Còn đứng đực ra đó làm gì? Bỏ đồ xuống rồi cút nhanh đi!"
Cô thư ký ngửa mặt trợn mắt, giơ tay định giật lấy túi đồ tôi đang cầm.
Tôi nghiêng người tránh, đúng lúc ấy lại liếc thấy chiếc trâm hoa dành dành cài trên cổ áo cô ta.
Trâm hoa đính ngọc phỉ thúy màu lục đế vương, chính giữa là viên kim cương hồng rực rỡ 1 carat.
Món quà sinh nhật năm ngoái anh trai tôi đấu giá tặng riêng cho tôi. Giá giao dịch: 12 triệu tệ.
Vì trong tên tôi có chữ “Chi” (栀), nên trâm được thiết kế thành hình hoa dành dành.
Tôi thích vô cùng, đã từng phối nó với chiếc váy cao cấp vừa mua về.
Và bây giờ, tôi xác nhận rồi.
Cái váy mà cô ta đang mặc, chính là chiếc váy hàng độc tôi đã mua ở Paris Fashion Week nửa năm trước.
Chỉ có điều, thân hình của cô ta quá phồn thực, đã vô tình làm biến dạng một chiếc váy tinh xảo, ôm dáng chuẩn mực thành ra thứ trông chẳng khác gì đồ "mát mẻ thiếu vải".
Tôi đi công tác với anh trai, bố mẹ thì sống ở nước ngoài quanh năm. Trong nhà, người duy nhất có chìa khóa là… Trần Dương.
Chuyện này, rõ ràng không thoát khỏi liên quan tới anh ta.
"Tới mấy giờ thì họp xong?"
“Liên quan quái gì đến con giao đồ ăn như cô? Còn lằng nhằng nữa là tôi bảo A Dương cho cô một sao, để xem cả ngày hôm nay cô có cạp đất mà sống không!”
Cô thư ký ngực bự liếc tôi từ trên xuống dưới, ánh mắt đầy khinh bỉ.
"Đã đi giao hàng còn không mặc đồng phục, xịt nước hoa làm màu, tưởng tôi không nhìn ra cái mưu hèn kế bẩn của cô à? Nói cho rõ, từ giờ cấm cô nhận đơn bên công ty tôi, nghe chưa hả?"
Tôi chẳng buồn đôi co, đẩy cô ta sang một bên, bước thẳng về phía văn phòng của Trần Dương.
Nhưng ngay giây tiếp theo — tóc tôi bị ai đó giật mạnh từ phía sau, đau đến mức suýt nữa bật ra tiếng hét.
Cô thư ký ngực khủng túm lấy tóc tôi, lôi mạnh về phía ngoài hành lang.
“Mày là cái thá gì mà dám xông vào văn phòng? Bảo vệ đâu? Ai cho cái loại tôm tép như này lên đây? Còn muốn giữ việc không? Không thì cút hết cho tao!”
Ban đầu tôi bị kéo bất ngờ nên không kịp phản ứng, nhưng chỉ vài giây sau đã kịp định thần.
Tôi thả rơi túi đồ, dùng hết sức bẻ ngược ngón tay cái của cô ta.
Cô ta hét lên vì đau, tôi xoay người thoát khỏi, rồi không cần nói thêm một lời, vung tay t//át liên tiếp vào mặt cô ta.
Tiếng bạt tai vang dội, đánh đến mức mặt cô ta sưng đỏ, khóe môi rớm m//áu.
Tôi vốn có thói quen tập gym, dù dáng người nhìn có vẻ mảnh mai nhưng sức tay không hề yếu.
Cô ta ôm mặt, choáng váng mất vài giây.
“Mày… mày dám đánh tao? Tao… tao đánh ch mày, con ranh!”
May mà bộ phận an ninh xem camera phát hiện sớm, lập tức chạy lên. Trưởng ban – chú Lâm – nhận ra tôi ngay.
“Cô Tô, cô đến rồi à? Cô… cô bị sao thế này?”
Tôi xoay đầu nhìn vào tấm kính gần đó: tóc tai rối bù như ổ gà, trên mặt còn vài vết cào dài do móng tay để lại, m//áu loang lổ đỏ cả một bên.
Thảm đến mức dọa người.
Cô thư ký ngực bự đang định lao tới thì khựng lại giữa chừng.
“Sao cơ? Cô là… Tô Chi Vi? Cô là bạn gái của A Dương?”
Tôi không đáp. Chú Lâm thay tôi lên tiếng:
“Đúng rồi, đây là bạn gái của tổng giám đốc Trần. Còn cô gái đây là thư ký mới, tên Anna.”
Tôi nhíu mày: “Thư ký mới? Tại sao lại cần thư ký mới? Thế trợ lý Tiểu Lý đâu?”
Chú Lâm lúng túng xoa tay, cười gượng.
“Cô Tô à… trợ lý Tiểu Lý đã bị sa thải từ hai tháng trước rồi.”
Tôi gần như không tin nổi tai mình.
“Sa thải? Ý chú là… Trần Dương tự mình đuổi cậu ấy?”
Anh ta lấy đâu ra cái gan đó?
2.
Lúc mới quen Trần Dương, anh ta chỉ là một startup non tay, chạy khắp nơi gọi vốn nhưng liên tục bị từ chối.
Tôi thấy anh ta vất vả quá, định bụng đưa luôn vào tập đoàn nhà mình làm một vị trí lãnh đạo cho đỡ cực.
Nhưng rồi lại lo bị người ta nói dựa dẫm quan hệ, sợ làm tổn thương lòng tự trọng của đàn ông.
Vì vậy, tôi dàn dựng một kịch bản, nói dối rằng có “đàn anh đại học” nhìn trúng anh ta, rồi nhờ anh trai tôi rót vốn, đứng sau giúp Trần Dương lập công ty.
Tôi cũng bỏ một ít tiền tiêu vặt, lấy danh nghĩa đầu tư nhỏ, làm cổ đông thiểu số cho có mặt.