1.
“Chơi thật lòng hay thử thách?”
Bạn cùng phòng – Cố Dao – giơ chai rư//ợu lên, cười như có ý đồ xấu.
Trong ký túc xá ánh đèn mờ mờ, bầu không khí mập mờ đang dần lên men.
Tôi chọn thử thách.
Và ngay giây tiếp theo, tôi đã hối hận.
Cố Dao giật lấy điện thoại của tôi, thành thạo mở khóa.
“Gửi cho chàng trai đầu tiên trong danh bạ một câu: ‘Quần lót của anh màu gì?’”
Tôi còn chưa kịp ngăn cản, đầu ngón tay cô ấy đã chạm vào biểu tượng WeChat.
Ảnh đại diện màu đen quen thuộc bất ngờ hiện lên.
Ôn Trạch.
Bạn trai cũ của tôi.
Tim tôi lập tức khựng lại một nhịp.
“Đừng mà!” Tôi lao tới giật lại điện thoại.
Cố Dao lanh lẹ né tránh, ngón tay bay lướt trên màn hình:
“Quần lót của anh màu gì?”
Gửi.
Một mạch không chớp mắt.
Đầu tôi “ong” một tiếng—xong đời rồi.
Ôn Trạch là kiểu người bắt sóng cực nhanh.
Quả nhiên, màn hình sáng lên ngay lập tức.
Tin nhắn trả lời từ anh ta:
“Vẫn là màu em thích đấy, chưa từng thay đổi.”
Cố Dao hét lên một tiếng khoa trương.
Cô ấy giơ điện thoại như vừa phát hiện lục địa mới:
“Ôi trời ơi Tô Miên, bạn trai cũ của cậu đỉnh thật đấy!”
“Chia tay cả năm rồi mà vẫn giữ mình vì cậu hả?”
Mặt tôi nóng bừng, lập tức giật lấy điện thoại:
“Đừng làm loạn nữa!”
Nhưng Cố Dao vẫn chưa chịu dừng, dí sát vào tôi, hăng say xúi giục:
“Mau, nhắn thêm một câu: ‘Ồ, là cái có hình gấu bông hả?’”
“Xem thử anh ta phản ứng sao!”
Tôi nhìn chằm chằm dòng chữ kia, như bị ma xui quỷ khiến mà thực sự làm theo.
“Ồ, là cái có hình gấu bông hả?”
Vừa gửi xong, tôi ném phắt điện thoại lên giường như thể đang vứt đi một củ khoai nóng bỏng tay.
“Tôi đi tắm đây!”
Tôi không dám nhìn thêm, gần như chạy trốn khỏi hiện trường.
2.
Trong phòng tắm, hơi nước mù mịt.
Nước nóng dội từ đầu xuống, nhưng chẳng thể dập tắt sự bối rối và phiền muộn trong lòng tôi.
Gương mặt của Ôn Trạch không ngừng hiện lên trong đầu.
Anh mặc áo bóng rổ, mồ hôi đầm đìa trên sân.
Anh ngồi trong thư viện, ánh nắng vàng rơi trên sống mũi và gò má.
Còn cả lúc anh đứng dưới ký túc xá vào đêm khuya, ôm chặt lấy tôi, hôn tôi hết lần này đến lần khác.
Chúng tôi từng là cặp đôi khiến người ta ghen tỵ nhất trong trường.
Mà lý do chia tay lại vừa đơn giản vừa buồn cười.
Mùa tốt nghiệp, anh nhận được học bổng từ một trường đại học danh tiếng ở nước ngoài.
Còn tôi thì chỉ muốn ở lại trong nước.
Cả hai không ai thuyết phục được ai.
Cuối cùng, sau một trận cãi vã dữ dội, tôi đề nghị chia tay.
Anh chỉ đỏ mắt, nhìn chằm chằm tôi, gằn từng chữ:
“Tô Miên, em đừng hối hận.”
Tôi làm sao mà hối hận được?
Rõ ràng là anh đã từ bỏ tương lai của chúng tôi trước.
Tôi lấy tay chà mạnh lên mặt, như muốn gột rửa tất cả ký ức.
Nhưng càng cố quên, những hình ảnh đó lại càng rõ nét.
Bao gồm cả chiếc quần lót hình gấu bông đáng yêu tôi tặng anh.
Lúc nhận được món quà ấy, tai anh đỏ lên như máu.
Miệng còn lẩm bẩm:
“Tô Miên, đầu óc em ngày nào cũng nghĩ cái gì thế hả?”
Vậy mà hôm sau anh đã mặc luôn rồi.
Còn cố tình đi qua đi lại trước mặt tôi, làm tôi vừa ngượng tim vừa đập thình thịch.
Tôi thở dài, tắt vòi sen.
Thôi, anh không nhắn lại thì cũng chẳng sao.
Xem như một trò đùa đi.
Nhưng khi tôi lau tóc bước ra khỏi phòng tắm…
Cố Dao đang cầm điện thoại của tôi, mặt đầy vẻ kinh ngạc.
“Tô Miên, cậu… cậu mau nhìn này!”
Màn hình điện thoại tôi đầy ắp tin nhắn chưa đọc từ Ôn Trạch.
Mấy chục dòng tin liên tiếp hiện ra.
“Bảo bối, em muốn xem thật à?”
“Hay là chúng ta quay lại đi? Anh tới tìm em nhé?”
“Sao không trả lời anh vậy?”
“Giận rồi sao?”
Và dòng cuối cùng, gửi cách đây đúng một phút:
“Tô Miên, mở cửa đi, anh đang ở dưới ký túc xá của em.”
3.
Đầu óc tôi trống rỗng.
Sao anh ấy lại đến đây?
Từ nơi anh làm việc đến A Đại, dù đi xe cũng mất ba tiếng.
Bây giờ đã là mười một giờ đêm rồi.
Cố Dao còn kích động hơn cả tôi, cô ấy túm lấy tay tôi:
“Đi nhanh! Mau xuống đó!”
“Cảnh tượng tái hợp thế kỷ đấy, tôi muốn ngồi hàng ghế VIP xem trực tiếp!”
Tôi lật đật mặc quần áo, tim đập loạn xạ trong lồng ngực.
“Anh ta điên rồi chắc!”
Miệng thì mắng, nhưng chân lại rất thành thật lao thẳng xuống dưới lầu.
Ánh đèn đường kéo dài chiếc bóng đổ trên mặt đất dưới ký túc xá.
Một bóng dáng quen thuộc, đang đứng lặng lẽ giữa ánh sáng và bóng tối.
Anh mặc áo thun trắng đơn giản, quần jogger đen, dáng người cao gầy, thẳng tắp.
So với một năm trước, anh dường như chững chạc hơn.
Nghe thấy tiếng bước chân, anh ngẩng đầu lên.
Khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, tôi cảm giác như cả thế giới ngưng thở.
Anh gầy đi một chút, gương mặt góc cạnh rõ nét hơn.
Đôi mắt sâu thẳm như mặt nước tĩnh lặng, nhìn chăm chú khiến tôi như bị hút vào.
Anh từng bước đi đến trước mặt tôi.