6.
Tôi đứng cầm điện thoại, gió thổi rối cả tâm can.
Ôn Trạch cái đồ khốn này!
Rõ ràng đem hai chữ đe dọa khắc ngay trên trán!
Tôi giận đến nghiến răng nghiến lợi, còn anh thì quay người bỏ đi, vẫy tay đầy ung dung:
“Ngủ sớm đi, chúc ngủ ngon.”
Ngủ ngon cái đầu anh ấy!
Tôi nhìn bóng lưng anh khuất dần trong màn đêm, tức đến dậm chân bình bịch.
Về đến phòng, Cố Dao lập tức chồm tới như con chuột đồng hóng hớt:
“Sao rồi sao rồi?”
“Có tái hợp thế kỷ không?!”
Tôi ném cái điện thoại vào lòng cô ấy, bực bội nói:
“Tái hợp cái đầu! Suýt bị anh ta làm cho tức chết!”
Cố Dao nhìn tin nhắn xong, liền phá ra cười như điên:
“Trời ơi Tô Miên! Cậu đúng là gặp phải báu vật rồi đó!”
“Cái này gọi là… quấy rối ngược à?”
Tôi quăng người lên giường, trùm kín chăn.
Quá mất mặt rồi!
Hôm sau, tôi bị tiếng la hét của Cố Dao kéo dậy:
“Mau dậy! Gần mười một giờ rồi!”
“Cái tên bá đạo tổng tài ex của cậu còn đang đợi ở cổng nam kia kìa!”
Tôi lồm cồm ngồi dậy, đôi mắt thâm quầng như gấu trúc.
Tối qua tôi mất ngủ.
Trong đầu cứ lặp đi lặp lại cái mặt đáng ghét của Ôn Trạch.
Và cả những câu… không thể nói ra trước mặt người lớn.
“Tôi có nên đi không trời?” Tôi vò đầu bứt tóc, bực bội.
“Đi chứ! Sao lại không?”
Cố Dao vừa đánh má hồng vừa tiếp tục vạch kế hoạch:
“Cậu phải cho anh ta biết, tụi mình cũng đâu phải dạng vừa đâu!”
“Anh ta đe dọa cậu? Vậy thì cậu hãy tương kế tựu kế.”
“Trang điểm thật đẹp vào, làm cho anh ta á khẩu!”
“Để anh ta hiểu: mất cậu rồi, là sai lầm lớn nhất đời anh ta!”
Tôi thấy cũng có lý.
Tô Miên tôi, khi nào từng phải chịu uất ức thế này?
Chỉ là gặp lại người yêu cũ thôi mà, có gì phải sợ?
Thế là tôi trang điểm kỹ càng, chọn bộ váy đẹp nhất.
Một chiếc váy trắng tinh, hai dây, nhẹ nhàng.
Là kiểu mà Ôn Trạch thích nhất hồi xưa.
Anh từng nói: “Giống như một nàng tiên nhỏ, lúc nào cũng sẵn sàng bay mất.”
Hôm nay, tôi sẽ cho anh thấy—
Cô tiên nhỏ ấy, bây giờ sống rất tốt.
7.
Tôi mang giày cao gót, xuất hiện trước cổng nam của trường đúng giờ.
Ôn Trạch đã đợi sẵn ở đó.
Anh dựa vào một chiếc siêu xe màu đen, kẹp điếu thuốc giữa hai ngón tay.
Khói thuốc mờ ảo, khiến gương mặt nghiêng của anh trở nên có chút mơ hồ.
Thấy tôi, anh dụi tắt thuốc rồi bước lại gần.
Hôm nay anh mặc một bộ vest được cắt may chỉnh chu.
Vẻ non nớt thời sinh viên đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là khí chất đàn ông chín chắn đầy cuốn hút.
Phải thừa nhận, khuôn mặt của Ôn Trạch đúng là có sức sát thương cực mạnh.
Xung quanh đã có không ít nữ sinh len lén nhìn anh.
Anh dừng lại trước mặt tôi, ánh mắt lướt từ trên xuống dưới.
Cuối cùng, dừng lại ở xương quai xanh lộ ra dưới chiếc váy của tôi.
Ánh mắt anh trầm xuống đôi chút.
“Ăn mặc đẹp thế, để ai ngắm đây?”
Giọng điệu đầy chua chát.
Tôi cố tình vén tóc ra sau tai, nở nụ cười quyến rũ:
“Tất nhiên là để bản thân ngắm rồi.”
“Dù sao người đẹp thì mặc gì cũng đẹp.”
Anh bị tôi làm cho nghẹn họng, lát sau mới cười khẽ:
“Ừ, đẹp thật.”
Anh tiến thêm một bước, cúi sát tai tôi, thì thầm bằng giọng chỉ hai chúng tôi nghe được:
“Đẹp đến mức… chỉ muốn giấu đi.”
“Chỉ cho một mình anh xem.”
Tim tôi lại bắt đầu đập loạn.
Tôi cố tỏ ra bình tĩnh, lùi lại một bước:
“Anh Ôn, chúng ta đã chia tay rồi.”
“Làm ơn chú ý cách xưng hô.”
“Anh Ôn?” – anh lặp lại, nhướng mày đầy hứng thú, rồi bước từng bước tiến gần tôi.
“Tô Miên, gọi lại lần nữa xem nào?”
Áp lực từ anh mạnh đến mức khiến tôi khó thở.
Tôi cắn môi, không đáp.
Anh bất ngờ vươn tay kéo tôi vào lòng, tay kia vòng ra sau gáy, giữ chặt tôi.
“Gọi là chồng.”
Anh cúi đầu, đầu mũi chạm vào mũi tôi, chậm rãi nói từng chữ:
“Nếu không gọi, thì anh sẽ hôn em ngay tại đây.”
“Hôn đến mức bảo vệ trường phải chạy tới vây quanh luôn.”
8.
Xung quanh bắt đầu có nhiều ánh mắt đổ dồn về phía chúng tôi.
Tôi thậm chí còn nghe thấy tiếng bàn tán:
“Không phải là học tỷ Tô Miên sao?”
“Người đàn ông bên cạnh chị ấy là ai thế? Đẹp trai quá trời!”
“Họ đang cãi nhau hả? Hay là… đang tán tỉnh nhau?”
Da mặt tôi đâu có dày tới mức diễn phim cấp ba giữa ban ngày!
Tôi nghiến răng, gần như rít qua kẽ răng:
“Chồ… chồng.”
Âm lượng nhỏ như tiếng muỗi kêu.
Nhưng anh vẫn nghe rõ.