11.
Trời vừa tờ mờ sáng, đội ngũ xuất chinh đến Bắc Cương đã rời khỏi kinh thành.
Ta cưỡi ngựa đi sau phụ thân, ngoái đầu nhìn kinh thành vẫn còn yên ả sau lưng, khẽ hỏi:
“Sao lại đi sớm thế?”
Phụ thân mỉm cười:
“Không muốn kinh động bách tính. Họ mà biết, thể nào cũng mang quà đến đưa tiễn, mà đời sống của họ vốn chẳng dễ dàng gì… thôi thì cứ lặng lẽ mà đi.”
Ta khẽ gật đầu, thu ánh mắt về phía trước.
Khóe mắt ta liếc thấy Trịnh Thiếu Bạch, khựng lại giây lát, liền thúc ngựa đi đến bên cạnh, sóng vai cùng hắn.
“Vết thương của ngươi ổn rồi sao?”
“Khỏi rồi chứ sao.” – Trịnh Thiếu Bạch cười toe:
“Tần tiểu thư tin không?”
Ta khựng lại, hơi chột dạ.
Đúng là ta hỏi thừa thật.
Vết thương mới bị hôm qua, làm sao đã lành ngay được.
Trịnh Thiếu Bạch không để ta bối rối lâu, hắn nhún vai một cái đầy thản nhiên:
“Đa tạ tiểu thư đã quan tâm, chỉ là vết thương nhỏ, không đáng ngại.”
Ta khẽ đáp: “Ừ.”
Không còn gì để nói, không khí giữa hai người có phần gượng gạo.
Nhất là khi mọi người xung quanh cứ len lén nhìn về phía này, ngay cả phụ thân cũng cứ quay đầu lại dòm ngó mấy lần.
Ta khẽ giật cương, thúc ngựa vượt lên đi cạnh phụ thân.
Phụ thân mở miệng, lại như do dự.
Ta hỏi:
“Phụ thân có điều gì muốn nói sao?”
Phụ thân hắng giọng, hạ thấp giọng dặn dò:
“Trịnh Thiếu Bạch thằng nhỏ ấy không tồi, đầu óc lanh lợi, có bản lĩnh, cũng có khí cốt. So ra, ta thấy còn hơn cả Bùi Tự.”
…
Còn về phần Bùi Tự, vì đi lấy lại túi hương mà lỡ mất mấy ngày đường.
Trước cổng Tần phủ, hắn túm cổ áo gã gác cổng, gằn giọng hỏi:
“Ngươi vừa nói gì?”
Gã gác cổng run lẩy bẩy:
“Tiểu thư… đúng là đã đi rồi. Đi được ba ngày rồi ạ.”
“Đi đâu?”
“Bắc Cương.” – người gác cổng đáp – “Đi cùng Tướng quân nhà ta. Có lẽ lần này… không quay về nữa.”
Bùi Tự sững người:
“…Không quay về nữa?”
Sao có thể không quay về?
Nàng đối với kinh thành, đối với hắn… thật sự chẳng còn chút lưu luyến nào hay sao?
Ngự y đi theo phía sau lau mồ hôi đầy trán:
“Thế tử gia, ngài mang hạ quan tới rốt cuộc là để xem bệnh cho ai vậy? Hôm nay hạ quan còn phải trực, nếu không quay về y viện thì e rằng sẽ…”
Bùi Tự đứng sững, không nói lời nào.
Ngự y mạnh dạn:
“Về bệnh chứng mất trí nhớ kia, hạ quan có thể về tra lại y thư…”
“Cút!”
Bùi Tự buông tay khỏi người gác cổng, quát lớn:
“Cút hết cho ta!”
Hắn xô ngự y ra, đoạt lấy dây cương từ tay tiểu đồng, tung người lên ngựa.
“Giá!”
Cơn giận trong lòng hắn bốc lên ngùn ngụt, cưỡi ngựa như bay.
Người đi đường hốt hoảng tránh né, thấp giọng rủa xả, trông thấy vị công tử cao quý đang lao thẳng về phía cổng thành như một cơn cuồng phong.
12.
Ngày thứ bảy rời kinh, chúng ta hạ trại ngoài thành Lâm An.
Ta ngồi thẫn thờ bên đống lửa, thì trước mặt đột nhiên xuất hiện một con cá nướng.
Ngẩng đầu nhìn, liền thấy Trịnh Thiếu Bạch cầm một cành cây, đưa con cá lại gần thêm chút nữa.
“Này, mùi không tệ đâu, nếm thử xem.”
Mùi thực sự rất thơm.
Rõ ràng ta đã ăn cơm rồi, nhưng vừa ngửi thấy cá, bụng lại réo lên cồn cào.
Không khách sáo, ta đón lấy:
“Cảm ơn.”
Trịnh Thiếu Bạch ngồi xuống bên cạnh.
Ta cũng chẳng câu nệ, tập trung vào việc ăn cá, ăn được nửa chừng mới thấy có gì đó là lạ.
Ngẩng đầu lên liền thấy Trịnh Thiếu Bạch vẫn đang nhìn mình, trong mắt lấp lánh ý cười.
Ta hỏi:
“Nhìn gì vậy?”
Trịnh Thiếu Bạch đáp:
“Kỹ thuật nướng cá của ta được Tần tiểu thư công nhận, lòng thấy vui vẻ.”
Ta khựng lại:
“Con cá này… là ngươi tự tay nướng?”
“Chứ còn gì nữa.” – Trịnh Thiếu Bạch nhướng mày:
“Tần tiểu thư chẳng lẽ biết là ta nướng thì sẽ không ăn à?”
Ta cau mày:
“Ta có nói thế đâu.”
“Trêu đấy.” – Trịnh Thiếu Bạch hất mấy cành củi vào đống lửa, lửa bùng lên, hắt ánh cam dịu dàng lên gương mặt hắn, khiến cả người hắn như trở nên ấm áp hơn hẳn.
Trầm mặc chốc lát, hắn nghiêm túc hẳn:
“Khi nãy, Tần tướng quân có nói… muốn chọn cho tiểu thư một phò mã từ đám tướng sĩ trẻ tuổi theo đoàn.”
Ta nhìn hắn, không đáp.
Phụ thân ta là thế, nghĩ gì nói nấy.
Ta cũng chẳng bao giờ để tâm thật.
Dù ông có thật sự muốn tìm, thì cứ để ông chọn, mắt nhìn người của ông… chắc cũng tốt hơn ta.
Trịnh Thiếu Bạch mím môi, rồi đột nhiên nói:
“Ta đã đi tự tiến cử rồi, là người đầu tiên.”
Ta ngẩn ra mất một lúc mới hiểu được hắn đang nói gì.
Cả người cứng lại, lắp bắp:
“Gì… gì cơ?”
“Nhưng ta nghĩ, Tần tướng quân cũng không thể hoàn toàn quyết định thay tiểu thư được, nên ta đến đây… hỏi xem ý của nàng.”
“Tần Nam Tước, nàng thích kiểu nam tử thế nào?”
Bộ dáng của hắn, tuyệt không giống đang đùa giỡn.
Ta nén sự kinh ngạc trong lòng, ánh mắt nhìn hắn cũng dần nghiêm túc hơn.
“Chắc ngươi cũng biết… chuyện của ta ở kinh thành.”
“Biết.” – Trịnh Thiếu Bạch gật đầu – “Nhưng thì sao chứ?”
Ta không hiểu:
“Ngươi… không để tâm sao?”
“Để tâm điều gì? Việc nàng từng thích người khác à?” – Trịnh Thiếu Bạch bật cười –
“Chuyện ấy đâu phải tội lỗi, cũng chẳng phải vết nhơ. Nàng yêu chân thành, nhiệt liệt, điều đó không phải ai cũng làm được. Sai… là kẻ đã giẫm đạp lên tình cảm của nàng.”
Từng lời hắn nói như đập thẳng vào lồng ngực ta, khiến ta nhất thời chẳng thể thốt nên lời.
“Ngươi…”
“Khải bẩm Tướng quân!” – một binh sĩ tuần doanh tiến đến báo –
“Có người từ kinh thành tới.”
Phụ thân hỏi:
“Bao nhiêu người?”
“Một người, cưỡi ngựa một mình.”
Vừa dứt lời, doanh trại lập tức xôn xao.
Có người chạy đến:
“Tướng quân! Là thế tử phủ An Định, hắn đang ầm ĩ… đòi gặp tiểu thư!”
13.
Ta không ngờ lần tái ngộ với Bùi Tự lại là trong tình cảnh như vậy.
Trong một trướng doanh không người, ta và hắn đứng đối diện nhau.
Không còn dáng vẻ phong lưu đắc ý nơi kinh thành, Bùi Tự giờ đây tiều tụy thấy rõ, đôi mắt thâm quầng, cằm lún phún râu, trông có phần sa sút, thê lương.