1
Phụ thân ta vốn là một lão tú tài.
Bởi vì mẫu thân sinh ra ta và tỷ tỷ, còn di nương lại hạ sinh muội muội,
Về sau, phụ thân uống rượu gây sự với người ta, bị đá một cước tàn phế, đoạn tuyệt đường hương hỏa.
Từ đó về sau, ngày ngày say xỉn không tỉnh.
Hễ uống say là động tay động chân với mẫu thân và di nương,
Gặp gì đánh nấy, không cần mạng sống mà đánh,
Khiến hai người ngày ngày bầm dập, mặt mũi thâm tím.
Mỗi lần bị đánh xong, mẫu thân lại ôm lấy ta và tỷ mà khóc.
Bà nói, đều do bà vô dụng, không sinh được cho nhà họ Chu một đứa con trai.
Bà còn nói, thuở thiếu niên phụ thân phong quang cỡ nào, mười sáu tuổi đã đỗ tú tài, bà mối đến hỏi cưới dẫm nát cả ngưỡng cửa.
Vậy mà ông lại vừa mắt một nữ nhân xuất thân thương hộ như bà.
Hôm xuất giá, bà vui mừng biết bao, còn nói: “Đời này được gặp Chu lang, là phúc phận ba kiếp của ta.”
Chỉ không nhắc đến chuyện, khi xưa bao nhiêu người đến cầu thân, chỉ có một mình bà không đòi sính lễ,
Thậm chí còn nguyện đem hết gia sản mà ông bà ngoại tích cóp cả đời dâng ra.
Ngay cả di nương cũng là do bà bỏ mười lượng bạc ra mua về, chỉ vì muốn vì phu quân mà khai chi tán diệp.
Phụ thân cũng có lúc biết hối hận.
Mỗi khi tỉnh rượu, ông lại quỳ trước mặt mẫu thân xin lỗi, rồi ra ngoài nhận viết chữ kiếm bạc, mua son phấn về dỗ bà vui.
Mẹ dặn chúng ta đừng oán trách phụ thân, ông chỉ là quá khổ, là người đáng thương.
Chung quy lại, ông vẫn thương chúng ta – ba tỷ muội.
Nhưng về sau, ông ngày càng say, đến cả chúng ta cũng bị đánh.
Mỗi lần tỷ tỷ đều bị đánh nặng nhất, bởi vì tỷ luôn ôm chặt ta và muội muội vào lòng che chở.
Cây roi vụt lên thân thể, đau đến nỗi ta hít mạnh một hơi.
Ta hận phụ thân!
2
Mẫu thân vừa bôi thuốc cho tỷ, vừa dặn tỷ đừng oán hận phụ thân.
Tỷ cắn môi không nói, mắt sưng như trái táo tàu.
Mẫu thân thở dài, nước mắt rơi như mưa.
Vậy mà vẫn nói: “Dù cha con có tệ cũng là tú tài, chỉ là đánh một trận thôi.
So với lũ dân đen bán con bán cái ngoài kia, thì cha con vẫn coi như tốt số.”
Sự nhẫn nhịn của mẫu thân, chỉ khiến phụ thân càng thêm được đằng chân lân đằng đầu.
Ông trở nên hung hăng khác thường, mắt luôn đỏ như máu, nhìn ai cũng muốn tát.
Đánh chán thì lại ra ngoài trụy lạc.
Mỗi lần ông rời nhà, ta, tỷ tỷ và muội muội đều thở phào.
Chúng ta đều thấy, ngày không có ông, mới thật sự yên ổn.
Nhưng chẳng bao lâu sau, ông dẫn về mấy tên mặt mũi hung tợn.
Bọn chúng nói ông mắc nợ, nên bán muội muội để trừ nợ.
Muội sợ đến mức nhào vào lòng di nương khóc lớn.
Di nương ôm chặt muội, quỳ rạp trước mặt mẫu thân dập đầu đến toác trán, máu rỉ ra:
“Phu nhân, xin người cứu lấy con bé Cẩn nhi, nó mới bốn tuổi thôi!
Nếu bị đưa vào chốn phong trần, đời này coi như hủy hoại!”
Ta và tỷ đứng chắn trước muội muội, cũng cầu xin mẫu thân cứu muội.
Mẫu thân vội kéo di nương và muội dậy:
“Đứng lên đi, Cẩn nhi cũng là con ta, ta nhất định bảo vệ nó.”
Mẫu thân nhìn về phía mấy kẻ kia: “Phu quân ta nợ bao nhiêu bạc?”
“Kể cả lãi là ba mươi lượng, hôm nay không có bạc thì mang người đi.”
Mẫu thân giật mình, hít sâu một hơi.
Di nương ngã quỵ xuống đất, mặt mày trắng bệch.
Nàng mấp máy môi như muốn khóc, nhưng rốt cuộc không rơi nổi một giọt lệ,
Chỉ ôm chặt lấy muội, run rẩy: “Cẩn nhi đừng sợ, tiểu nương sẽ mãi ở bên con.”
Tỷ khóc, ôm chặt muội, nước mắt rơi như mưa.
Ta tức giận tột cùng.
Tỷ và di nương ngày đêm thêu khăn đem bán, một chiếc chỉ đổi được hai mươi đồng.
Năm mươi chiếc khăn mới được một lượng bạc trắng,
Hai người họ phải làm không ngừng nghỉ suốt hai tháng.
Ba mươi lượng bạc, tỷ và di nương phải làm năm năm không ăn không uống.
Vậy mà phụ thân ta nói thua là thua.
“Thưa mẫu thân, người nói phụ thân không bán con gái!
Vậy thì ai nợ, người đó bán thân, đem phụ thân đi mà bán!”
Mẫu thân tát ta một cái.
3
Mẫu thân trách ta bất hiếu.
Ta nói phụ thân không xứng làm cha, mẫu thân liền tát ta một cái.
Bà mắng ta to gan làm càn, không biết kính trên nhường dưới, sau này tất chẳng được chế/t tử tế.
“Người sao có thể nói thế với tỷ nhi?”