5
Lúc ta dẫn hắn trở về, mẫu thân đã hôn mê bất tỉnh.
Di nương thân thể gầy yếu, vẫn cố gắng che chắn cho muội muội và tỷ tỷ,
Từng ngụm máu không ngừng tuôn trào nơi khóe môi.
“Dừng tay lại!”
Ta hét lớn một tiếng, giơ dao chặt củi lao tới.
Nhưng mới chạy được hai bước, cổ áo liền bị người túm lại — là Lục Tầm.
“Đừng cản ta, để ta tự tay chém hắn! Sau này ta sẽ gả cho huynh!”
Ta muốn ché/m chế/t phụ thân — tên hèn nhát ấy.
Ra ngoài bị người bắt nạt thì không dám ho he nửa lời,
Về đến nhà lại nổi điên, đánh đập vợ con đến sống dở chết dở.
Lục Tầm xách ta lên, đặt xuống trước cửa,
Ấn con dao chặt củi vào lòng ta:
“Ôm chặt lấy. Nhìn cho rõ mà học.”
Hắn đi thẳng về phía phụ thân.
Phụ thân nheo mắt, nhìn thấy Lục Tầm thì tựa hồ tỉnh rượu ngay lập tức.
“Ngươi… ngươi tới nhà ta làm gì?”
“Tiễn ông một đoạn.”
Lục Tầm thần sắc bình thản, nhưng phụ thân đã cuống quýt như chuột gặp mèo, cứ liên tục lùi lại, nói năng lắp bắp:
“Ngươi… ngươi dám! Giết người phải đền mạng!”
Lục Tầm cười nhạt:
“Cái mạng thối rữa của ông, có đáng để ta đền sao?”
Vừa nói, hắn vừa vung tay rải một nắm đậu vàng xuống đất.
Hạt đậu lăn tứ tán, phát ra tiếng vang nhỏ đều đều.
Nụ cười còn chưa kịp hiện rõ trên mặt phụ thân, thân thể đã ngã vật xuống.
Đầu đập mạnh vào chiếc ghế bị ông ta đập vỡ khi nãy,
Chỉ một tiếng “rầm” khô khốc, liền bất động.
Lục Tầm lấy mũi chân khẽ hất ông ta một cái, không có lấy nửa phản ứng.
Hắn quay lại, vẫy tay với ta:
“Lại đây, nhặt đậu.”
Ta bừng tỉnh, vội chạy tới.
Di nương rên rỉ mấy tiếng, gắng gượng bò tới cùng nhặt.
Tỷ tỷ và muội muội cũng lần lượt bò ra, run rẩy nhặt đậu cùng.
Chẳng bao lâu, đậu đã gom hết.
Lục Tầm bỏ chúng vào túi, liếc nhìn thân thể phụ thân đang nằm thẳng cẳng, rồi lại nhìn về phía chúng ta.
Muội muội sợ tới mức vùi đầu vào lòng di nương.
Tỷ tỷ run như cầy sấy, chắn trước mặt ta.
Ta vỗ nhẹ cánh tay tỷ, khẽ nói:
“Tỷ tỷ, đừng sợ. Là ta gọi huynh ấy đến giúp.
Huynh ấy đã giúp ta, nên ta hứa sẽ gả cho huynh ấy.”
Tỷ run rẩy càng dữ,
Nhưng vẫn cắn răng dập đầu với Lục Tầm:
“Tiểu muội còn nhỏ, không thể làm thê tử huynh được.
Hãy để ta thay nàng. Năm sau ta đã đủ tuổi cập kê.”
Lục Tầm bật cười, không rõ là giận hay không,
Nhưng hiển nhiên chẳng mấy vui vẻ.
Hắn quay sang ta:
“Nhớ kỹ chưa?
Đừng vì một kẻ cặn bã mà liều mất mạng.
Một tên đoản mệnh, uống rượu rồi ngã chết, coi như trời phạt hắn.”
Ta gật đầu thật mạnh.
Di nương dập đầu trước hắn:
“Đa tạ công tử cứu mạng. Sau này thiếp nguyện làm trâu ngựa báo đáp.”
Lục Tầm nhíu mày:
“Không cần. Các người làm loạn cả bối phận rồi!
Ta chỉ là lỡ tay đánh đổ chút đậu thôi.
Về sau cứ sống như bình thường, coi như đêm nay ta chưa từng xuất hiện.”
Di nương lại kéo muội muội lạy tạ, tỷ tỷ cũng dập đầu, ta cũng định lạy thì bị hắn túm cổ áo kéo lại.
Hắn lấy lại con dao từ trong tay ta, nghiêm giọng:
“Nhớ kỹ, đêm nay ta chưa từng tới!”
Nói rồi, hắn chỉ vào mẫu thân đang mê man nằm ở góc nhà:
“Bà ấy đầu óc không tỉnh táo, đừng nói gì với bà.”
Lục Tầm đi rồi.
Chúng ta bàn bạc với nhau, thống nhất một lời: phụ thân là tự uống rượu rồi trượt chân ngã chết.
Nếu sự thật lộ ra, có thể ta sẽ chết — chưa biết chừng.
Nhưng chắc chắn, Lục Tầm sẽ bị giải lên quan, bị kết tội sát nhân.
Hắn sẽ chết!
Chúng ta đều không muốn hắn chết.
Vậy nên, phụ thân… chỉ có thể là ngã chết.
Thỏa thuận xong, di nương cắn răng dùng sức day nhân trung của mẫu thân.
Mẫu thân tỉnh lại, thấy phụ thân nằm bất động trên đất, bèn lao tới ôm lấy ông ta,
Khóc đến thê lương xé ruột.
Chúng ta đứng im lặng một bên, cúi đầu không nói,
Trong lòng thầm nhẹ nhõm: cuối cùng cũng thoát khỏi những trận đòn roi.
Ai ngờ, mẫu thân lại đột nhiên vừa khóc vừa cười:
“Mau… mau đi tìm lang trung! Phụ thân các con còn thở đấy!”
6
Tỷ tỷ ra ngoài thì vấp ngã bất tỉnh, di nương bị đánh đến đau chân không đi được, muội muội còn quá nhỏ.
Ta sợ bóng tối.
“Người thương xót phụ thân đến vậy, sao không tự mình đi mời lang trung?”
Mẫu thân giơ tay định tát, ta đã kịp tránh, chạy đi mất.
Bà đuổi theo một đoạn, cuối cùng có lẽ nghĩ ta thật sự sợ bóng tối, đành tự đi.
Ta không sợ bóng tối.
Nhưng ta sợ phải sống tiếp những ngày như trước.
Sau khi mẫu thân rời đi, ta cầm lấy chiếc gối, bước về phía phụ thân.
Di nương giữ lấy tay ta, giật chiếc gối lại.
“Huân nhi, con dẫn tỷ tỷ và Cẩn nhi ra ngoài cổng chờ, xem mẫu thân con khi nào quay về.”
Ta muốn từ chối, nhưng ánh mắt di nương kiên quyết vô cùng.
Thấy ta đứng im, bà liền gọi lớn một tiếng.
Tỷ tỷ kéo tay ta và muội muội ra ngoài.
Ngoài trời tối đen và lạnh lẽo.
Ta ngẩng đầu nhìn về phía căn nhà, tỷ nhẹ nhàng xoa đầu ta, nắm chặt lấy tay.
“Huân nhi, đừng sợ. Muội là đứa trẻ dũng cảm và thông minh nhất.
Nhớ lấy, muội còn có di nương, còn có tỷ tỷ.”
Ta ôm lấy eo tỷ, vùi đầu vào trong lòng nàng.
Khi mẫu thân dẫn lang trung về, phụ thân đã sớm tắt thở.
Với gia cảnh thế này, vốn nên dùng tấm chiếu cũ mà chôn, thế nhưng mẫu thân không đồng ý.
Bà nói phụ thân đáng thương, bắt chúng ta cùng di nương quỳ bên linh cữu khóc ba ngày,
Còn bỏ tiền ra thuê người đập bát tiễn tang.
Không ai muốn đập bát cho loại nam nhân như phụ thân.
Cuối cùng, lý chính đành mời Lục Tầm tới.
Lý chính nói Lục Tầm một thân một mình, nếu chịu đập bát thì coi như đã thành người nhà,
Có một nam nhân trong nhà, sau này mẹ con ta cũng có người dựa vào.
Lục Tầm không chịu, hắn chỉ đồng ý đập bát.
Mẹ vẫn muốn phụ thân có một đứa con trai.
Bà hỏi hắn cần bao nhiêu bạc mới chịu nhận, bà có thể trả dần,
Thậm chí hứa sẽ để dành tiền giúp hắn cưới vợ sinh con.
Hoặc... gả tỷ tỷ cho hắn.
Sắc mặt Lục Tầm khi ấy rất khó coi:
“Rốt cuộc là đập hay không? Không đập thì ta đi.”
Lúc này mẹ mới chịu thôi.
Lục Tầm ném chiếc bát xuống thật mạnh,
Mảnh sứ văng cả lên cỗ quan tài mỏng.
Tang sự kết thúc, mẫu thân đem hai bộ quần áo cuối cùng của phụ thân đi cầm,
Đổi được hai lượng bạc, giao cho Lục Tầm.
Ta lấy hết dũng khí, xin hắn cho vay ít bạc.
Tỷ tỷ và di nương muốn tiếp tục thêu khăn kiếm sống,
Nhưng khung thêu bị phụ thân đập nát cả,
Ngay cả vải và chỉ cũng cần đặt cọc.
Lục Tầm ném thẳng hai lượng bạc vào lòng ta.
“Lãi mỗi ngày hai đồng. Đến hạn mà không trả, ta đem ngươi bán trừ nợ.”
Ta cảm tạ hắn, hớn hở theo tỷ tỷ lên trấn, đến xưởng thêu.
Lần này, tỷ tỷ chọn những tấm vải có hoa văn tinh xảo,
Thêu càng phức tạp thì tiền công càng cao.