10.
Đến ngày lễ cập kê của ta, ta vẫn chưa nghĩ ra được một cách nào thật hay.
Lễ cập kê phức tạp và cầu kỳ, Minh Vương phủ lần đầu tiên náo nhiệt đến thế.
Ca ca nhân danh ta, dựng các trạm phát cháo ở bốn cửa thành trong kinh đô. Bất cứ cô nương nào cùng tuổi với ta đều được tặng một chiếc trâm bạc.
Sự hoành tráng ấy khiến nhiều người phải kinh ngạc và ngưỡng mộ.
Khi ta khoác lên mình bộ lễ phục tay rộng, đầu đội trâm quan bước ra, rõ ràng thấy được ánh mắt ca ca tràn đầy sự tự hào xen lẫn ngạc nhiên.
Ca ca ban cho ta biểu tự là "Minh An."
Hắn nói, mong ta cả đời yên vui, an khang, không bệnh không đau.
Ngay khi lễ vừa xong, một đạo thánh chỉ từ hoàng cung được đưa tới trước Minh Vương phủ.
Hoàng đế sắc phong ta làm Minh An Quận chúa, ban thực ấp ba ngàn hộ.
Ca ca nói, đây cũng là món quà ca dành tặng ta.
"Ca ca muốn Chiêu Chiêu trở thành cô gái hạnh phúc nhất thiên hạ."
Ta mỉm cười ôm lấy cánh tay hắn, làm nũng:"Chiêu Chiêu có ca ca chính là cô gái hạnh phúc nhất thiên hạ rồi."
Dù ta không phải ruột thịt của ca ca, nhưng từ nhỏ đã được nuôi dưỡng tại Minh Vương phủ, nay lại có tước vị và phong địa. Cộng thêm quyền lực trong tay ca ca, ta bỗng trở thành đối tượng mà các thế gia đại tộc tranh nhau muốn kết thân.
Những người tới cầu thân bước vào Minh Vương phủ nối liền không dứt, sắc mặt ca ca ngày một u ám, chỉ còn thiếu nước ra lệnh đóng cửa từ chối tất cả.
"Muội muốn tìm một phu quân như thế nào?"
Cố Hành Vi đã được định thân, là một biểu ca của nàng, người rất tốt, khiến nàng vô cùng hài lòng.
Ta ngẫm nghĩ rồi đáp:"Phải đối tốt với muội như ca ca, dịu dàng như ca ca, những gì ca ca biết thì chàng cũng phải biết…"
"Khoan đã!"
Cố Hành Vi nhăn mặt, chặn lời ta:"Muội cứ gả luôn cho ca ca muội đi cho rồi."
Ta giật mình, tim khẽ nhảy lên, nói năng lắp bắp:"A Vi, ngươi… ngươi đừng nói bậy!"
Cố Hành Vi nghi hoặc nhìn ta hồi lâu, rồi thở dài, vẻ mặt già dặn như một người từng trải:"Tiểu cô nương, muội có biết thích một người là cảm giác gì không?"
Ta lắc đầu.
"Không gặp thì nhớ, gặp rồi thì tim đập loạn, đau lòng vì người đó, muốn luôn ở bên cạnh họ."
Nàng nói một hơi một tràng, cuối cùng hỏi ta:"Muội nghĩ đến ai?"
Ta khựng lại, đôi môi hé mở nhưng không dám thốt ra cái tên ấy.
Trong đầu ta chỉ hiện lên dáng vẻ ca ca mỉm cười nhìn ta.
Ta ngẩn ngơ trở về phủ, chẳng nhận ra không khí hôm nay có chút khác lạ.
"Quận chúa, Vương gia gọi người đến chính sảnh."
Ta gật đầu, vô thức bước tới chính sảnh.
"Con gái! Con gái! Đây chính là con gái nhà chúng ta!"
Ta sững lại, nhìn thấy một cặp vợ chồng trung niên dáng vẻ tiều tụy đang xúc động bước nhanh về phía ta.
"Con gái, cuối cùng cha cũng tìm được con rồi, mau theo cha về nhà thôi!"
Người đàn ông trung niên nắm chặt tay ta, giọng nói run rẩy vì kích động.
"Con gái, là lỗi của mẹ. Mẹ không nên để mặc bà nội con đem con bán đi như thế. Con tha thứ cho mẹ được không?"
Khuôn mặt gầy guộc, mỏi mệt của người phụ nữ trung niên thoáng hiện lên sự quen thuộc và yếu đuối. Ta bỗng cảm thấy bối rối.
"Phu nhân nhận nhầm người rồi. Nàng là muội muội của bản vương, Minh An Quận chúa."
Giọng nói lạnh nhạt của ca ca vang lên. Ta giật mình, bàn tay bất giác siết chặt lấy tay hắn.
"Nếu nhị vị vẫn muốn tìm tiểu thư nhà mình, bản vương có thể chu cấp mười vạn lượng bạc trắng."
Một câu nói nhẹ nhàng của ca ca khiến hai người trước mặt lập tức câm lặng.