13.
Ca ca liệu có nữ tử nào trong lòng không? Nếu ca ca thực sự có người thương…
Ý nghĩ ấy khiến tim ta nhói đau, cảm giác chua xót và nghẹn ngào ập đến như thủy triều.
"Minh An Quận chúa! Quận chúa! Người ra đây gặp ta đi!"
Xe ngựa đột nhiên dừng lại, bên ngoài ồn ào hỗn loạn. Cú sốc bất ngờ khiến ta nghiêng ngả, suýt nữa ngã nhào trong xe.
"Chuyện gì xảy ra vậy?"
Ta định vén rèm lên xem, nhưng không ngờ có người đã leo lên cửa xe.
"Quận chúa! Quận chúa! Là ta, Tần Thăng đây! Người không nhớ ta sao?"
Ta ra ngoài vốn đơn giản, chỉ có xa phu và tỷ tỷ A Tri đi cùng. Không ngờ kẻ kia lại ngang nhiên trèo thẳng vào xe.
"Ta không quen ngươi."
Ta cố giữ bình tĩnh, ép mình phải cứng rắn.
"Quận chúa, mấy ngày trước ở tiệc xuân, người còn nhìn ta một lần! Sao có thể nói không quen ta!"
"Biến đi!"
Hắn túm lấy cổ áo ta, khiến ta lạnh cả sống lưng.
Bên ngoài, ta nghe thấy tiếng xa phu hô to, còn A Tri ở phía sau cố sức túm chặt lấy chân kẻ kia, ngăn hắn tiến về phía ta.
Hắn không thể tiến thêm, nhưng tay lại chuyển hướng, mạnh mẽ nắm lấy vai ta, suýt nữa kéo cả người ta vào lòng hắn.
Đúng lúc đó, cửa sổ xe ngựa bị một thanh kiếm sắc lạnh phá vỡ. Một bóng người lao vào, một cước đá văng kẻ kia, rồi ôm chặt lấy ta vào lòng.
Khi ta tỉnh lại, người cứu ta đã rời đi.
Không gian trong phòng tĩnh lặng. Ta đứng dậy bước ra cửa, thấy ca ca đang lau một thanh kiếm ánh lên tia sáng lạnh lẽo như sao.
" Ca ca."
Ta đứng trước cửa khẽ gọi.
Động tác lau kiếm khựng lại. Hắn ngẩng đầu, trên mặt hiện lên nụ cười quen thuộc:"Chiêu Chiêu tỉnh rồi."
Hắn lau sạch tay, kéo ta vào lòng, giọng nói nhẹ nhàng:"Muội có sợ không?"
Mắt ta đỏ hoe, giọng run rẩy:"Kẻ đó… hắn túm lấy áo của muội."
Ca ca ôm chặt lấy ta, sức mạnh như muốn hòa tan ta vào xương cốt.
"Là lỗi của ca ca. Ca ca luôn không bảo vệ tốt được muội."
Ta lắc đầu, hít hít mũi, ngẩng lên nhìn :"Chiêu Chiêu không sao. Có một người đá bay kẻ đó, muội thấy rõ mà."
Ánh mắt ca ca thoáng tối lại, khóe miệng giữ nụ cười, nhưng không nói gì.
"Phải cảm ơn người đó mới đúng."
14.
Ca ca không cho phép ta gặp người kia, nói rằng một cô nương không nên tùy tiện gặp nam nhân bên ngoài.
Nhưng ta cảm thấy, dù thế nào cũng nên đích thân nói lời cảm tạ, vì tình cảnh lúc đó quả thực quá nguy hiểm.
Ta đứng đợi tại một góc giả sơn trong hoa viên của Vương phủ, nơi này là con đường phải đi qua nếu muốn đến chính sảnh.
Khoảng nửa nén nhang sau, ta thấy một nam tử vận thanh y, dáng vẻ tiêu sái tự nhiên, được hạ nhân trong phủ dẫn đi ngang qua.
Hắn không có sự thanh tao như ánh trăng của ca ca, cũng không mang vẻ phong lưu tuấn lãng như Cố Hành Chỉ.
Trên người hắn toát lên phong thái của một kẻ giang hồ, bộ thanh y đơn sơ mà phóng khoáng, chẳng vướng bụi trần.
"Cô nương, trốn ở đây làm gì vậy?"
Sao hắn phát hiện ra ta?
Ta từ sau giả sơn bước ra, cúi người hành lễ theo đúng lễ nghi của nữ tử.
"Tiểu nhân không dám nhận lễ của Quận chúa."
Hắn nhướng mày cười, né tránh lễ của ta.
"Ngài đã cứu ta, ta đến để cảm tạ ngài."