Cho đến khi mặt trời lặn hết ánh chiều tà, một bóng người cao gầy bước ra từ bóng đêm nhập nhoạng. Ta chưa từng thấy Bùi Ngọc mặc bạch y.
Kiếp trước kiếp này, quần áo của chàng, không đỏ thì đen. Bùi Ngọc từng nói, như vậy tiện cho việc giết người.
Nhưng ngày hôm đó, chàng xõa tóc, mặc bạch y, tránh đám đông ồn ào đến trước mộ ta. Ngón tay dài trắng bệch, lướt qua những chữ trên bia mộ, dừng lại ở mấy chữ [Bùi Tục chi thê Từ thị chi mộ].
Đầu ngón tay ma sát trên những đường nét thô ráp, cho đến khi rướm máu. Chàng lấy ra một con dao, từng nhát từng nhát, xóa đi bốn chữ Bùi Tục chi thê. Lưỡi dao cứa vào bia đá, Bùi Ngọc mắt rũ xuống, khắc rất lâu.
Ta ghé sát vào xem, trong phút chốc đứng sững tại chỗ. Vô số cảm xúc chua xót, tủi thân như được mở van, cuồn cuộn ập đến.
Rõ ràng là linh hồn, nhưng lại cảm nhận được sự rung động đã lâu không có của trái tim. Dường như muốn thiêu đốt linh hồn ta.
Trên bia mộ khắc năm chữ — Từ Chiêu Chiêu chi mộ.
Không phải vợ của ai.
Không phải Từ thị.
Là Từ Chiêu Chiêu.
Bùi Ngọc cất dao, vuốt ve ba chữ đó, như vuốt ve người tình. Chàng chỉ nói: “Nha đầu yên tâm, sẽ không để nàng chết oan.”
Nha đầu, là nhũ danh của ta.
Ngay cả Bùi Tục cũng không biết.
Lúc Bùi Ngọc rời đi, chàng đặt một chồng bánh hạt óc chó Nam Trai ở Thục địa trước bia mộ.
Linh hồn ta đi theo Bùi Ngọc, nhìn chàng từng bước bày mưu tính kế. Sau khi ta chết một năm, nhà họ Triệu bị tịch thu, tru di thất tộc, Triệu Thi Nhã bị lăng trì.
Người hành hình, là Bùi Ngọc.
Năm năm sau, Bùi Ngọc bị bãi quan vì bệnh, từng bước từng bậc, từng bước từng quỳ leo lên núi Linh Vụ. Cao tăng hỏi chàng cầu xin điều gì, Bùi Ngọc cúi mày nói: “Cầu cho cố nhân, kiếp sau thuận lợi.”
“Cố nhân là ai?”
“Thục địa, Từ Chiêu Chiêu.”
12
“Từ Chiêu Chiêu.” Có người gọi ta.
Giấc mơ đã tan vỡ, ta mở mắt ra, đập vào mắt là khuôn mặt tái nhợt của Bùi Ngọc.
Chàng lau đi một giọt nước mắt nơi khóe mắt ta, hỏi: “Trong mơ cũng có người bắt nạt nàng sao?”
Ta lắc đầu, hít hít mũi: “Không ai bắt nạt ta.”
Nắm lấy tay chàng nói: “Bùi Ngọc, đã không còn ai dám bắt nạt ta nữa rồi.”
Kiếp này, là do Bùi Ngọc đã quỳ ba ngàn năm trăm lạy mà cầu xin. Ta sao dám không thuận lợi?
Bùi Ngọc tỉnh lại, chỉ là vết thương quá nặng, phải nằm liệt giường rất lâu. Ta nằm rạp bên giường, kể cho chàng nghe ta đã uy mãnh như thế nào khi cướp lang trung về cho chàng.
Bùi Ngọc chân thành khen ta: “Đáng lẽ phải như vậy.”
Chàng còn đề xuất phương án tối ưu: “Nhưng hộ viện đã xông vào rồi, tiện tay đánh luôn những kẻ ăn nói không sạch sẽ cũng không sao.”
“Dù sao cũng là đại tẩu của chàng.”
Bùi Ngọc nhướng mày: “Đại tẩu thì sao? Không thể đánh ư?”
Bùi Ngọc bị thương quá nặng, vẫn để lại di chứng. Năm bước thở dốc, ba bước ho khan, không thể rời xa người bên cạnh nửa khắc.
Vừa mới có thể xuống đất, Cẩm Y Vệ đã có người đến mời, tức đến mức ta cầm chổi đánh người ta chạy ra ngoài vẫn chưa hả giận, chống nạnh mắng một hồi lâu.
Người còn chưa khỏe hẳn đã giục đi làm việc, hoàn toàn không coi Bùi Ngọc là người.
Bùi Ngọc tựa vào khung cửa bóc quýt, bóc một múi, đút cho ta một múi. Ta chống nạnh mắng: “Cái gì mà Cẩm Y Vệ, không còn người sống nào nữa sao?”
Nhai nhai nhai.
“Bị thương thành ra thế này rồi còn giục đi làm, coi chàng là người sắt chắc?”
Nhai nhai nhai.
“Còn dám đến nữa, ta…”
Nhai nhai nhai.
“Đừng đút nữa!”
Bùi Ngọc ghé vào vai ta cười khúc khích: “Phu nhân, nàng thật dũng mãnh.”
Vào mùa đông, sức khỏe Bùi Ngọc vẫn chưa hồi phục hẳn. Bên kia, lão Hoàng đế cứ cách ba ngày lại thúc giục chàng đi làm lại.
Đơn từ chức của Bùi Ngọc nộp lên ba lần, đều chìm vào biển đá.
Sau này, Bùi Ngọc vào cung thổ huyết một lần, ngất xỉu ngay trong cung. Ta chạy đến cửa Trung Cung khóc lóc, Hoàng đế mới hổ thẹn mà thả người.
Ta muốn đưa Bùi Ngọc về Thục địa, nói với chàng: “Mùa đông ở Thục địa cũng rất ấm áp, không biết tốt hơn kinh thành bao nhiêu. Vết thương của chàng không chịu được lạnh, ta…”
Bùi Ngọc chặn lời ta lải nhải, cọ vào môi ta nói: “Từ Chiêu Chiêu, ta về Thục địa với nàng.”
Ta muốn đưa Bùi Ngọc về Thục địa, cho mẹ ta xem lang quân ta chọn.
Chàng không cần ta hiền lương thục đức, không cần ta ôn nhu dịu dàng. Chàng muốn ta tranh, muốn ta giành, muốn ta không bị bắt nạt.
Muốn ta tự do tự tại, một đời thuận lợi.
PHIÊN NGOẠI BÙI NGỌC
1
Năm hai mươi hai tuổi, ta đi công cán, ở lại Thục địa một thời gian. Để che giấu thân phận, ta đến phủ Quảng Lăng Hầu làm phu xe.
Đích nữ của Quảng Lăng Hầu, đại danh Từ Chiêu Chiêu, nhũ danh Nha đầu.