1.
Giờ đang là khung giờ cao điểm của quán trà sữa, ai nấy vừa xếp hàng vừa lướt điện thoại.Nghe thằng bé nói vậy, có người liền bật máy quay lên.
“Dì Lục, con xin dì, hãy rời xa ba con đi! Ba nói sẽ cho dì thật nhiều, thật nhiều tiền!”“Mẹ con nói rồi, dì chỉ là bị tình yêu che mờ mắt thôi, mẹ con sẵn sàng tha thứ cho dì!”
Dì Lục.Tiểu tam.Mẹ.
Tôi nheo mắt nhìn thằng bé đang quỳ dưới chân, khuôn mặt còn non nớt, đôi mắt vẫn ươn ướt.Tôi hỏi chậm rãi:
“Tên con là Lạc Lạc, đúng không? Nãy dì nghe con nói rồi. Lạc Lạc, con mấy tuổi rồi?”
“Lạc Lạc năm nay năm tuổi.”
Nghe được câu tôi cần, tôi bấm máy gọi cho Hà Thụy:
“Đi vệ sinh xong chưa? Tôi đang ở quán trà sữa tầng một trung tâm thương mại.”
Trong lúc chờ Hà Thụy đến, trà sữa của tôi cũng vừa pha xong.Tôi gọi nhân viên lấy thêm một chiếc ly dùng một lần, rót ra một phần cho thằng bé.
Nhìn gương mặt non nớt ấy, nếu đoán của tôi đúng, thì hôm nay tôi thật sự phải cảm ơn Lạc Lạc rồi.
“Cảm ơn dì Lục.”
Thằng bé có vẻ bất ngờ, vội đứng dậy, nhận lấy ly trà sữa rồi cẩn thận nhấp một ngụm.Nó chép miệng:
“Ngon quá.”
Mọi người xung quanh cũng không dám chắc rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra, đành chọn cách im lặng quan sát.Dù sao, mấy tình huống “lật ngược – lại lật ngược nữa” kiểu này, trên mạng chẳng thiếu.
Ngay khi Lạc Lạc định uống thêm một ngụm, thì một người phụ nữ khác lại xông vào.Tôi tự hỏi: quán trà sữa này là sân bóng à, người này vừa ra, người khác đã lao vào?
Cô ta vung tay đánh “bốp” một cái, làm rơi ly trà sữa khỏi tay thằng bé, giọng the thé:
“Mẹ đã nói rồi, không được động vào bất cứ thứ gì của người đàn bà đó!”
Tôi khoanh tay, bình tĩnh hỏi lại:
“Người đàn bà đó là ai cơ?”
Cô ta liếc tôi, ánh mắt đầy thù hận:
“Lục Chiếu Chiếu, Lạc Lạc nhà tôi đắc tội gì với cô mà cô phải hại nó như vậy!”
Tôi cúi nhìn thằng bé, giọng đều đều:
“Chỉ vì một ly trà sữa thôi à?”
“Ai biết được cô – cái đồ tiểu tam – đã bỏ thuốc độc gì vào đó chứ?!”
Gương mặt nhân viên quán đen lại, còn sắc mặt tôi thì cũng lạnh hẳn đi.
2.
“Phan Kỳ, cô điên à!” – tiếng quát của Hà Thụy vang lên từ phía sau.
Thấy anh định xông vào quán, tôi vội ngăn lại:
“Ê, đừng có vào, làm phiền người ta buôn bán đấy. Ra ngoài đi.”
Tôi không có hứng cản đường kiếm cơm của ai cả.
Hà Thụy nghẹn đến mức mặt đỏ bừng, như thể một hơi hít vào mà không kịp thở ra.
Tôi hút một ngụm trà sữa, chỉ tay về phía Phan Kỳ và đứa bé:
“Nói đi.”
Hà Thụy gãi đầu:
“Chiếu Chiếu, em đang nói gì vậy? Anh đâu có quen họ.”
Vừa nghe câu này, Lạc Lạc liền hoảng hốt.Thằng bé giãy khỏi tay mẹ, bật khóc nức nở:
“Ba nói gì thế? Ba chính là ba của con mà! Ba chính là ba con!”
Hà Thụy móc ra mấy đồng xu trong túi, nhét vào tay Lạc Lạc:
“Đừng nhận nhầm người. Đây, cầm tiền rồi đi đi.”
“Hu hu hu… Mẹ ơi, ba không cần tụi mình nữa rồi!”
Phan Kỳ cũng bật khóc theo, vừa khóc vừa lao đến đấm tôi:
“Đêm nào tôi cũng nghe cô gọi điện cho chồng tôi! Cô đói khát đến mức chẳng thèm phân biệt nổi đàn ông có vợ hay chưa à?”
“Cô làm trâu làm ngựa tôi không quan tâm. Nhưng làm tiểu tam chen vào hôn nhân của tôi – còn khiến con trai tôi chịu tổn thương khi sắp vào lớp một – cô có còn nhân tính không?”
“Lục Chiếu Chiếu, cô chết không được yên thân đâu!”
Tôi nhìn màn kịch đang diễn ra trước mắt, trong đầu đã mường tượng ra tựa đề hot nhất trên mạng xã hội ngày mai:#Gã đàn ông vì tiểu tam chối bỏ vợ con ruột.
3.
Nhưng tôi là Lục Chiếu Chiếu mà — tôi có miệng để nói.