1.
Nói ra những lời này, không khí trong cung Cảnh Nhân lập tức chìm vào tĩnh lặng.
Mọi người sắc mặt muôn hình vạn trạng.
Ta ngồi ở vị trí cao, nhìn rõ ràng ánh mắt Lục La và Tử Yến đều thoáng qua một tia mừng rỡ.
Quả nhiên, các nàng cũng chẳng muốn đi. Chỉ có mẫu hậu bên cạnh, nghe lời ta vừa nói thì vừa tức vừa nóng ruột.
“Chiêu Ninh, Bắc Nhung là nơi nào chứ? Đó là vùng băng giá khắc nghiệt, cỏ cây khó mọc, con đi rồi có nghĩ đến sẽ phải chịu bao nhiêu gian khổ hay không?!”
Từ nhỏ ta đã đọc không ít sách, lại ham mê các loại địa chí, nên tự nhiên biết Bắc Nhung là vùng đất khô cằn thế nào.
Ban đầu, khi nghe phụ hoàng muốn ta đi hòa thân, lòng ta như trĩu nặng nghìn cân.
Mẫu hậu đã tìm đủ mọi cách lo liệu cho ta. Lúc nãy ta vẫn ôm chút may mắn, nhưng vừa rồi khi nhìn thấy những dòng chữ kỳ lạ giữa không trung, ta hiểu rõ nếu tìm người thay gả, sẽ rước họa diệt vong cho Đại Chu.
Ta đâu dám liều lĩnh đánh cược.
Đang định mở miệng khuyên giải mẫu hậu, thì nghe người nói: “Con là nữ nhi duy nhất của ta, ta tuyệt đối không thể trơ mắt nhìn con bước vào hang hổ! Nếu con không nỡ chọn, thì mẫu hậu sẽ thay con chọn!”
Dứt lời, mẫu hậu tùy tiện chỉ thẳng vào Lục La.
Lục La thấy vậy, toàn thân mềm nhũn, òa khóc: “Xin nương nương mở lòng thương xót!”
【Hoàng hậu đúng là đ/ộc á/c, không nỡ đưa con gái mình đi, lại ép con gái người khác thay thế!】
【Không hổ là mẹ ruột của nữ phụ, trên sai dưới loạn!】
【Đừng sợ, cục cưng, Thái tử điện hạ của chúng ta chỉ còn ba giây nữa là tới chiến trường!】
【Chỉ có ta nhận ra nữ phụ đổi ý, muốn tự mình đi hòa thân sao?】
【Người ở trên, Công chúa chắc chắn đang đùa thôi, nàng là kẻ giả nhân giả nghĩa bậc nhất!】
Ta khẽ nhíu mày, đọc hết những dòng chữ lơ lửng trên không.
Vừa kịp đọc xong câu cuối cùng, thì cánh cửa cung Cảnh Nhân bị người từ ngoài đẩy mạnh mở ra.
Một nam nhân khoác lễ phục, đứng ngược sáng ở cửa.
Ta chợt nhìn lại những dòng chữ vừa hiện lên.
Thái tử ca ca, quả nhiên đã đến!
2.
Khoảnh khắc Thái tử ca ca xuất hiện, ta rõ ràng cảm nhận được Lục La quỳ thẳng người hơn, như thể đã có chỗ dựa vững vàng. Nước mắt trong mắt nàng ta cũng lập tức khô đi.
Ta lặng lẽ quan sát, thấy mẫu hậu khẽ nhướn mày, vẫy tay gọi Thái tử ca ca.
“Tam nhi, con đến thật đúng lúc. Mau khuyên nhủ muội muội con đi, chuyện hòa thân này không biết nó nghĩ thế nào, lại còn muốn…”
Lời mẫu hậu chưa dứt đã bị Thái tử ca ca cắt ngang, giọng khô khốc:
“Mẫu hậu, con biết ngay Chiêu Ninh sẽ không dễ dàng đồng ý hòa thân, lại còn bày ra chủ ý tìm người khác gả thay!”
Ánh mắt huynh nhìn ta, mang theo nén giận vì ta không làm nên trò trống gì:
“Ngày thường Cô chỉ biết muội nhút nhát sợ sệt, nhưng chuyện trọng đại như hòa thân mà muội cũng dám tráo đổi ư?! Lục La và Tử Yến đều là những người lớn lên cùng muội từ nhỏ, sao muội nỡ để các nàng thay mình đi! Muội thật sự khiến ta quá thất vọng.”
Lời trách móc từng câu từng chữ rơi xuống, giọng điệu ngày càng nặng, như thể ta là kẻ phạm tội tày trời. Ánh mắt nhìn ta lúc này, đã hoàn toàn khác với khi xưa.
Trong ký ức, huynh ấy luôn là vị ca ca ôn hòa, dịu dàng. Đây là lần đầu tiên huynh nổi giận với ta.
Sống mũi ta bỗng cay xè. Hóa ra trong lòng Thái tử ca ca, ta lại là người như vậy sao?
Những dòng chữ trước mắt lại tiếp tục trôi qua:
【Oa, đây chính là vì hồng nhan mà xung quan nổi giận đúng không!】【Nhìn dáng vẻ tủi thân của Công chúa kìa, còn tưởng oan ức cho nàng lắm! Vốn dĩ nàng ta cũng không muốn đi mà, nếu không ngay từ đầu Hoàng hậu để nàng chọn, sao nàng không từ chối?】【Thái tử đã nhịn Công chúa quá lâu rồi. Cái người vừa ngu vừa đần này, nếu không phải là con gái ruột của Hoàng hậu, Thái tử còn lâu mới thèm quan tâm.】
Bàn tay đang nắm khăn của ta khẽ siết chặt.
Nước mắt khiến tầm nhìn mờ đi.
Ký ức theo đó quay về năm ta mới sáu tuổi. Khi ấy, Tam ca không phải như thế này…
3.
Năm ta sáu tuổi, mắc bệnh đậu mùa.
Cả phủ Công chúa bị phong tỏa nghiêm ngặt, ngoài Thái y ra, ngay cả mẫu hậu cũng không thể bước vào. Người chỉ có thể rưng rưng nước mắt, đến chùa Minh Đức cầu phúc cho ta.
Ta nằm trên giường, sốt đến mơ mơ hồ hồ.
Mấy cung nữ từng hầu hạ đều lần lượt ngã xuống vì bị lây bệnh. Ta khàn giọng gọi mấy tiếng, nhưng chẳng ai đáp lại.
Trong cơn mê man, bàn tay ta chạm vào một bàn tay ấm áp.
Có ly nước áp sát môi, ta khát khô cổ nên uống cạn, rồi lại thiếp đi.