Nay nàng vẫn còn có thể đứng nơi đây, chẳng qua là bởi Cố Đình Dạ còn nặng tình xưa.
Nếu tình cạn nghĩa tan, thì đường nàng cũng tới đây là dừng.
Chúng ta cùng ngồi dùng bữa, còn nàng thì chỉ có thể giống nha hoàn đứng bên phân món.
Trong bữa ăn, ta cố ý tỏ vẻ thích món ngọt, lại chọn món sườn xào chua ngọt đặt ngay trước mặt nàng – vị trí mà Cố Đình Dạ khó lòng với tới.
Hắn là kẻ thô phác, nghĩ không sâu, liền thuận miệng nói:
“Thiên Thiên, giúp phu nhân gắp ít thức ăn.”
Lục Thiên Thiên thoáng hiện nét tổn thương, khó tin nhìn chàng.
Trước kia, hắn từng thề trước mọi người rằng vĩnh viễn không để nàng cúi đầu, càng sẽ không để nàng làm việc như nô tỳ.
Mà nay, vì ta, hắn lại muốn nàng hạ thân gắp thức ăn như một thị nữ.
Bắt gặp ánh mắt đầy oán trách của nàng, Cố Đình Dạ mới chợt tỉnh, muốn mở miệng thì đã bị ta đoạt lời:
“Không cần đâu, trong Hầu phủ hầu hạ đông đúc, hà tất phải làm phiền cô nương Thiên Thiên.”
Nàng chưa được chính thức đón vào phủ, gọi một tiếng “cô nương” đã là nâng đỡ.
Lục Thiên Thiên thấy ta ung dung bày ra phong thái chủ mẫu, trong lòng hận đến nghiến răng, song vẫn phải gượng cười:
“Phụng dưỡng phu nhân vốn là việc thiếp thân nên làm.”
Hai chữ “thiếp thân” vừa ra, lão Hầu gia vốn đang trầm mặc liền nhíu mày, trầm giọng quát:
“Chưa chính thức vào phủ, thì chớ tự xưng thiếp thân. Để người ngoài nghe được, lại rước họa cho Đình Dạ.”
Nuôi ngoại thất vốn đã chẳng thể xem là chuyện vinh dự. Trước kia lão Hầu gia không truy cứu, chỉ là vì nể mặt nhi tử yêu thương nàng, lại thêm việc nàng sinh trưởng tử cho phủ.
Nhưng nay thời thế đã khác.
Phụ thân ta là đương triều Thái phó, là sư phụ của thiên tử.
Thậm chí truy ngược mấy đời, Đại Hạ này vốn là từ tổ tiên ta dựng nên.
Trong ngày đại hôn, Hoàng hậu đích thân ban tặng phượng trâm, truyền lệnh tiểu Hầu gia thân chấp tay cài lên tóc tân nương.
Vinh sủng to lớn ấy, thoạt nhìn như là tôn vinh Hầu phủ, thực chất là vì muốn trấn an ta.
Bởi thế, lão Hầu gia há lại hồ đồ đến mức để cho Lục Thiên Thiên vượt mặt ta?
Lục Thiên Thiên cũng đã nhận ra điều đó, liền vội vã quỳ sụp xuống đất, dáng vẻ hoảng hốt sợ sệt thỉnh tội.
Cố Đình Dạ vừa định đưa tay đỡ dậy, đã bị lão Hầu gia trừng mắt quát ngăn.
Ngay khi ấy, Cố Ngọc – người vừa bị mang ra ngoài – đột nhiên xông vào, lao thẳng về phía ta, đụng mạnh khiến canh rượu đổ khắp thân, cả tay ta cũng bị bỏng rộp mấy chỗ.