Nhưng lão Hầu gia chẳng cho cơ hội, lại quay sang hỏi ta:
“Lời Cố Ngọc vừa rồi nói về chuyện đêm qua, là thật ư?”
Cố Đình Dạ vốn đang tức giận, nhất thời không kịp che giấu, liền đáp:
“Đêm qua có bà tử đến gọi ta đi xem tình trạng của Cố Ngọc, nói hắn phát sốt nặng. Ta không đi. Hắn hẳn hiểu lầm là do phu nhân ngăn cản.”
“Cái gì?”
Đêm đại hôn, lại cho người đến gọi tân lang rời đi – ý đồ gì rõ rành rành chẳng cần nói.
Ánh mắt lão phu nhân nhìn Lục Thiên Thiên bỗng nhuốm vẻ lạnh lẽo. Hậu viện tối kỵ nhất là thiếp thất mượn con tranh sủng. Lần này, nàng ta đụng phải lưỡi đao rồi.
Lục Thiên Thiên cũng biết mình đã chạm đến ranh giới, lập tức quỳ rạp xuống, liên tục dập đầu:
“Là vì đêm qua Cố Ngọc sốt cao, bà tử lo lắng quá sinh rối trí, thiếp không có mặt trong phủ nên chẳng quản được, nhưng cũng là lỗi của thiếp. Thiếp đã không dạy Cố Ngọc biết nhẫn nhịn. Một cơn sốt nhỏ, sao lại để ảnh hưởng đại sự? Xin Hầu gia bớt giận, nể tình Cố Ngọc còn nhỏ…”
Đầu nàng ta dập mạnh đến nỗi trán toé máu, dung nhan như hoa đã bị sắc đỏ loang lổ phủ đầy, chiêu thức bốn lạng chấn ngàn cân này quả thực khiến Cố Đình Dạ mềm lòng.
Lão Hầu gia còn chưa kịp mở lời, hắn đã tự tay đỡ người dậy:
“Ta đâu có trách nàng. Nàng không ở trong phủ, Cố Ngọc bị dạy hư cũng chẳng phải lỗi nàng. Ta sẽ đổi toàn bộ người hầu bên cạnh nó, lại thuê thêm tiên sinh tốt dạy dỗ.”
Thấy hắn định cứ thế mà bỏ qua, ta liền mỉm cười dịu dàng, nhẹ giọng chen lời:
“Dù sao Cố Ngọc cũng chỉ vì nhớ mẹ, chi bằng hai tháng sau chính thức phong nàng làm quý thiếp, rước vào phủ đường hoàng, an lòng hài tử.”
Lục Thiên Thiên trên mặt lộ rõ vui mừng, cho rằng ta mềm yếu dễ bắt nạt, lại còn muốn lấy lòng Cố Đình Dạ.
Nào ngờ lão Hầu gia vẫn nhớ chuyện Cố Ngọc vô lễ với chính thê, hừ lạnh một tiếng, sắc mặt khó coi, không hề nể nang lấy nửa phần.
“Tội thần chi nữ, được làm thiếp thất đã là ân sủng, lại vọng tưởng đến ngôi quý thiếp? Sang xuân năm tới, trực tiếp dùng một kiệu nhỏ đưa vào là được.”
Lục Thiên Thiên muốn phản bác nhưng nhất thời cứng lưỡi, sắc mặt tái nhợt, chỉ có thể đưa ánh mắt cầu cứu sang phía Cố Đình Dạ.
Nhưng Cố Đình Dạ nào phải kẻ hồ đồ? Cái đầu bị nước mắt làm mờ vừa rồi nay đã tỉnh táo trở lại, hắn ngoảnh mặt sang chỗ khác, chẳng hề mở miệng.
Lão phu nhân không để lỡ thời cơ, liền tuyên bố giao quyền quản sự trong phủ vào tay ta.
Ta mỉm cười tiếp nhận, đích thân nhận lấy chìa khóa khố phòng.
Lấy cớ y phục bị Cố Ngọc làm bẩn, ta chủ động xin lui, nhường lại không gian cho họ.
Khi rời đi, ta bắt gặp ánh mắt căm hận rực lửa của Lục Thiên Thiên.