*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Bogota nằm gần xích đạo, chính xác thì là 4 độ vĩ Bắc. Vì đây là cao nguyên nên khí hậu biến đổi từ oi nóng sang ấm lạnh, chỉ có hai mùa là mùa khô và mùa mưa. Mùa mưa kéo dài liên tục từ tháng năm đến tháng mười một, thường nắng chói vào buổi sáng và mưa lớn đột ngột vào buổi chiều. Ở đây, người ta dễ dàng bắt gặp hiện tượng vừa nắng vừa mưa, cầu vồng hiện giữa trời xanh mây trắng, hoặc người khoác áo phao bước lẫn cùng những cô nàng ăn mặc mát mẻ cũng là cảnh xuất hiện thường xuyên.
Hành lý Miêu Tĩnh mang đi từ trong nước không quá nhiều. Chẳng biết cô tìm bản hướng dẫn xuất ngoại ở đâu ra, mà mang theo rất nhiều thuốc men thường dùng, bộ chuyển đổi nguồn điện và bộ đồ điện gia dụng mini, thêm cả đồ dùng và quần áo hằng ngày. Sau cùng cô lục tủ đồ của Trần Dị, chỉ xếp cho anh một số trang phục thường ngày lịch sự trông khá đứng dáng.
Sau khi hạ cánh tại Bogota, Trần Dị bắt đầu quan sát dòng người di chuyển trên đường. Trước tiên anh đi mua vài bộ quần áo mặc, mà khi người ngoài nhìn vào sẽ ít ai nghĩ anh là khách du lịch. Cách ăn mặc của dân bản địa và người trong nước thực ra không có gì khác biệt. Tuy nhiên màu sắc và kiểu dáng sẽ mang đậm hơi thở của mảnh đất này hơn. Giới trẻ thích chạy theo những thương hiệu thời trang, đồng thời cách phối đồ thường tạo được hiệu ứng mới lạ. Đương nhiên tầng lớp người giàu có cũng ăn diện rất cầu kỳ, màu sắc hiện đại trang trọng, rất chú trọng quy tắc và bối cảnh xã giao.
Chỉ có điều lúc Miêu Tĩnh thấy anh xách về áo may ô bó sát, áo sơ mi hoa và jacket phi công, ủng tác chiến nhiệt đới… vẫn lẳng lặng giật giật khóe môi.
Cuộc sống bây giờ có còn tồn tại phong trào Latinh của trùm m@ túy ở khắp mọi nơi và những cuộc hỗn chiến giữa các băng đảng trong điện ảnh Mĩ thế kỷ 20 nữa đâu chứ.
Nhưng Miêu Tĩnh không ý kiến câu nào, chỉ lặng im cúi đầu hớp một ngụm cà phê nổi tiếng ở địa phương, nhâm nhi hương vị thơm nồng và cũng tiện thể đưa mắt ngắm những anh chàng đẹp trai – đặc sản Mĩ Latinh. Người Colombia đúng như một món tạp phí lù, bạn có thể tìm thấy bất cứ màu da ở bất cứ ngõ ngách nào trên phố: từ những khách ba lô Bắc Âu toát một vẻ nhợt nhạt và u buồn, ngũ quan sắc nét; hay những thiếu niên gốc Tây Ban Nha mắt thẳm xanh màu biển; đến người con lai Ấn – Âu mày rậm, mắt to, tầm vóc lực lưỡng; dân bản địa với nụ cười ấm áp luôn rạng rỡ trên môi; anh tuấn và gợi cảm, thẳng thắn và hấp dẫn, nhiệt tình vô bờ… quả là đẹp theo một phong cách hoàn toàn khác biệt, cốt để nhìn cho sướng mắt.
Miêu Tĩnh vẫn dành thời gian ngắm nghía Trần Dị đang trong chiếc sơ mi hoa. Vóc người cao lớn lấp ló dưới tấm áo, cổ áo thả hai cúc để lộ ở trong vòm ng ực nhuộm màu bánh mật, cánh tay cuồn cuộn cơ bắp, quần bò rách bao bọc đôi chân dài thon và bờ m ông săn chắc. Anh vắt áo khoác ở đầu vai, ngả ngớn ngậm điếu thuốc lá ra ngoài mua thức ăn.
Fine, mặt trai đẹp châu Á, áo sơ mi Cuba, quần bò châu Phi, ủng tác chiến quân Mĩ, thuốc lá Marlboro. Rất thập cẩm, rất ph óng đãng, rất dữ dằn, và rất Latinh style.
Nơi họ ở thuộc khu người giàu Bogota, mỗi tòa chung cư đều có bảo vệ trông coi, trị an đường phố cũng không tệ lắm. Sáng nào Bogota cũng ùn tắc giao thông kinh khủng vào giờ hành chính. Miêu Tĩnh và đồng nghiệp rủ nhau đặt xe Uber đi làm chung. Thường tối cô hay tăng ca, Trần Dị đi đón cô. Cả buổi sáng anh lang thang đó đây, hăm hở hòa mình vào đường phố Bogota.
Hai người có dành một số tiền tiết kiệm không ít cũng chẳng nhiều, nhưng tiền do Miêu Tĩnh giữ hết, trong nhà không cất quá nhiều tiền mặt, cần dùng thì lấy. Ngoài khoản phí trả tiền thuê nhà, mỗi tháng cô còn cho Trần Dị một phần tiền nội trợ. Cảm giác này thực ra kỳ diệu vô cùng, như hồi cấp 3 anh tiện tay móc từ đâu ra những tờ trăm tệ nhàu nát cho cô giữ làm sinh hoạt phí. Giờ đây, Miêu Tĩnh cầm một xấp peso mệnh giá lớn, thấy Trần Dị sờ chóp mũi, nhét tiền vào ví bằng một vẻ quái lạ.
“Mỗi tháng cho anh bao tiền?”
“Tiền sinh hoạt một trăm năm mươi vạn peso, năm mươi vạn còn lại cho anh và Ramirez uống rượu.”
Hai trăm vạn!!
Trần Dị vẫn thấy hơi mắc mứu trong lòng. Thôi không sao, kỳ thực cũng tương đương hơn ba ngàn tệ, số tiền ăn chơi đàn đúm trong một ngày của anh ở Đằng Thành.
“Không đủ thì bảo với em.” Cô cong môi cười dịu dàng.
Anh lạnh lùng hất cằm, vờ chẳng đếm xỉa, khẽ hừ: “Đủ rồi.”
Trần Dị vui vẻ chào đón cuộc sống mới. Công việc nhà của hai người thực tế rất đơn giản, những việc giặt quần áo hay quét tước vệ sinh chỉ là chuyện nhỏ, làm một lần là xong xuôi. Nhưng nấu nướng lại hơi khó, hồi trong nước có bao giờ anh xuống bếp lần nào, cố lắm cũng biết nấu mỗi mì. Mặt khác, nấu được món Trung Quốc quả là một thử thách khó nhằn, tìm nồi cơm điện đã khó, các loại gia vị và nguyên liệu nấu ăn phải thu gom từ từ. May thay Colombia vô vàn món ngon, cà phê và nước ép được xếp vào hàng những thức uống tuyệt hảo. Ajiaco (súp gà bắp ngô) và sancocho (súp gà hầm) cùng các kiểu thịt nướng, sủi cảo áp chảo, cơm cá hồi chấm là những món thường thấy ở các nhà hàng ngoài phố và đều rất hợp khẩu vị người Trung Quốc. Đến nỗi trong vòng hai tháng đầu tiên tới đây, Trần Dị toàn đưa Miêu Tĩnh đi ăn đồ ngoài.
*Ajiaco
*Sancocho
Hai người không kén món gì, thời mười mấy tuổi dậy thì, chỉ cần có đồ lấp đầy bụng là được, gì cũng cho vào miệng được. Trên đường tan làm về nhà, Trần Dị ôm vai Miêu Tĩnh, đeo túi công văn hộ cô, lúc đi ngang quán ăn ven đường lại mua một phần lechona. Đó là một món ăn truyền thống của Colombia: lợn sữa nguyên con nhồi khoai tây, hành tây, cơm, gia vị. Mùi thịt nướng cháy sém lan tỏa tứ phía, thơm phưng phức. Trần Dị về nhà cắt thêm vài lát bơ làm salad, hâm nóng lon súp cà chua, nấu cho Miêu Tĩnh một bữa hết sức thịnh soạn.
Cô chun mũi, yên vị trước bàn ăn, đợi đầu bếp đưa bát đũa sang: “Tối nay ăn mỗi thế này à?”
“Không thích à?” Trần Dị bưng đồ ăn ra, “Tủ lạnh còn bánh mì kẹp thịt Colombia, anh rã đông cho em nhé?”
Miêu Tĩnh cầm bộ đồ ăn, nhún vai vẻ tùy ý. Vành tai mềm chợt bị nhéo, bị vò nắn bằng đầu ngón tay phủ một lớp chai mỏng.
“Ông đây nấu món gì, nhà cô ăn món đấy. Ngày xưa ăn bao nhiêu bữa mì suông nhà cô nấu, đã khi nào ông phàn nàn nửa câu chưa.” Người đàn ông chống nạnh đứng cạnh cô, khí thế áp đảo như hổ rình mồi, “Ăn!!”
“Ồ —” Cô kéo thật dài giọng.
Mới đặt chân đến đây, buổi tối sợ không an toàn, bình thường hai người cũng chỉ ở nhà. Kết thúc bữa tối, Miêu Tĩnh sẽ tăng ca, online kết nối dự án với các đồng nghiệp trong nước. Trần Dị thu dọn đống bừa bộn sau bữa, rửa đũa bát trong bếp. Dọn xong, anh lại ra sân thượng ngồi lát, lười biếng nằm trên ghế, chân vắt chéo, chậm chạp hút điếu thuốc, ngắm nhìn cảnh đêm Bogota.
“Chán không?”