Tại buổi tiệc, cô bạn thanh mai trúc mã của tôi bốc trúng thử thách “nói thật”, liền chủ động tiết lộ chuyện đã cùng bạn trai tôi – Lương Tự – vào khách sạn sau lưng tôi.
Tôi không thể tin nổi, lập tức chất vấn anh ta có phải thật không.
“Bữa đó mọi người uống hơi nhiều, chơi hăng quá.”
“Chỉ là một trò chơi mạo hiểm thôi, đừng coi là thật.”
Lương Tự nghĩ chắc chắn tôi sẽ tha thứ cho anh ta, dù sao một tuần nữa là lễ đính hôn của chúng tôi, bảy năm tình cảm đâu thể nói bỏ là bỏ.
Đến lượt tiếp theo trong trò chơi, người anh em thân thiết của anh – Cố Cảnh Thâm – cũng bốc trúng “nói thật”.
Anh ta nghịch lá bài trong tay, liếc tôi bằng ánh mắt mơ hồ khó đoán, rồi nhìn Lương Tự và chậm rãi nói:
“Lương Tự, tôi thích vị hôn thê của cậu, đã rất lâu rồi.”
1
Vòng thứ ba của trò “nói thật hay mạo hiểm”, Tống Khả Nhi bốc trúng “nói thật”: “Nói ra một bí mật khiến tất cả mọi người có mặt đều sốc tận óc.”
Tôi đang ngồi cạnh bạn trai mình – Lương Tự – cúi đầu nghịch điện thoại, chẳng mấy hứng thú.
Nhưng khoé mắt tôi nhận ra Tống Khả Nhi đang nhìn chằm chằm về phía tôi.
“Tôi và Lương Tự mấy hôm trước đã vào khách sạn.”
Giọng cô ta bình thản, nhẹ nhàng, nhưng câu nói ấy như một quả bom nổ tung giữa căn phòng.
Tôi cảm nhận rõ ràng cơ thể của Lương Tự cứng đờ ngay lập tức.
Ngẩng đầu lên, tôi chạm phải ánh mắt của Tống Khả Nhi.
Là ánh nhìn khiêu khích, đầy đắc ý.
“Cô vừa nói gì?”
Tôi cảm thấy mình không nghe nhầm, chỉ là thông tin quá sốc nên không kịp tiếp thu, bèn hỏi lại lần nữa.
Tống Khả Nhi hơi hếch cằm lên, môi nhếch cười khinh miệt, từng từ từng chữ lặp lại:
“Tôi và Lương Tự mấy hôm trước vào khách sạn.”
“Thuê phòng. Ngủ với nhau.”
“Ngay cái đêm cô bị cảm sốt, Lương Tự bảo cô là anh ta đi công tác, thật ra là ở khách sạn với tôi.”
Lần này, cô ta thậm chí còn chủ động thêm thắt chi tiết.
Não tôi như đang quay cuồng. Đêm đó, tôi sốt cao, gọi cho Lương Tự thì anh ta không nghe máy.
Hơn nửa tiếng sau anh ta mới gọi lại, bảo bị điều đi công tác đột xuất, rất bận, nói vài câu rồi cúp máy.
Khi ấy tôi chỉ thấy kỳ lạ chứ không nghi ngờ gì.
Không khí trong phòng lặng ngắt đáng sợ, ánh mắt mọi người như đang xem kịch hay.
Không ai ngờ bí mật đó lại kinh khủng đến thế.
Tôi ngơ ngác, quay sang nắm lấy tay Lương Tự hỏi: “Cô ta nói thật à?”
Tống Khả Nhi chen ngang:
“Đã là ‘nói thật’ rồi thì sao có thể nói dối?”
Ánh mắt Lương Tự hoảng loạn, lảng tránh tôi.