Xào bài xong đưa tới trước mặt Cố Cảnh Thâm.
Anh đưa tay, tùy tiện rút lá đầu tiên.
“Nói ra một bí mật khiến tất cả mọi người có mặt đều sốc tận óc.”
Ai đó ở bên cạnh đọc to lên.
Lại là một lá “nói thật”, giống y như vòng trước.
Cố Cảnh Thâm cúi đầu nghịch lá bài trong tay, rất lâu vẫn không mở miệng.
“Cố thiếu, nếu không muốn nói cũng không sao đâu, mình chuyển qua vòng tiếp theo.”
Cố Cảnh Thâm đưa tay kẹp lá bài giơ lên giữa không trung, khoé môi khẽ cong, nở nụ cười rất đẹp:
“Không sao, có gì mà không dám nói.”
Lời vừa dứt, ánh mắt anh liền rơi lên người tôi, liếc nhìn đầy khó đoán.
Sau đó lại chuyển hướng nhìn Lương Tự, giọng nói trầm thấp vang lên:
“Lương Tự, tôi thích vị hôn thê của cậu, đã rất lâu rồi.”
3
Vừa hết một màn kịch lại tới thêm một màn nữa.
Tôi sững người. Trong mắt Lương Tự hiện lên một tia kinh ngạc, sau đó là nụ cười gượng gạo đầy lúng túng.
“Anh Cố, anh đùa đấy à? Giang Hạ là bạn gái của em mà.”
Cố Cảnh Thâm ngồi tựa trên ghế sofa, hơi nhướn mày, đôi mắt sâu thẳm híp lại, giọng điệu thản nhiên nhưng đầy áp lực:
“Lương Tự, chúng ta quen nhau bao nhiêu năm rồi, anh đã từng đùa với cậu bao giờ chưa?”
“Tôi biết Giang Hạ là bạn gái cậu, nhưng đây là trò chơi ‘nói thật’, có thể nói dối sao?”
“Hay là… cậu chơi không nổi?”
Giọng điệu nghiêm túc như vậy, rõ ràng không giống nói đùa.
Cả căn phòng nín thở. Mọi người đều hồi hộp chờ xem vở kịch tuồng tiếp theo sẽ thế nào.
Tôi cảm thấy đầu óc choáng váng. Ánh mắt rực cháy của Cố Cảnh Thâm vẫn dán chặt vào tôi, khiến tôi vô thức tránh né.
Không khí chìm vào tĩnh lặng đến đáng sợ.
Tống Khả Nhi lại không biết điều mở miệng:
“Chỉ là đùa cho vui thôi mà, chuyển sang vòng tiếp theo đi.”
“Câm miệng.”
“Tôi quen cô sao? Mà cô mặt dày đến sinh nhật tôi?”
“Lương Tự, lần sau mời khách nhớ xem kỹ, đừng mang mấy loại mèo chó tạp nham đến.”
“Không biết điều.”
Sắc mặt Cố Cảnh Thâm tối đen, cả căn phòng như lạnh thêm mấy độ vì cơn giận của anh.
Mỗi lời nói ra như dao cắt mặt, khiến mặt Lương Tự và Tống Khả Nhi đỏ bừng trong tức khắc.
“Xin lỗi nhé, miệng tôi hơi độc, nếu lỡ làm cô tổn thương.”
“Nhưng loại như cô, tổn thương chút cũng chẳng sao.”
Nói xong, anh hừ lạnh một tiếng, vẻ mặt vẫn u ám nặng nề.
Dù sao, buổi tiệc sinh nhật của mình mà bị phá banh như vậy, ai còn vui nổi.
“Xin lỗi Cảnh Thâm, hôm nay thực sự rất thất lễ.”
Tuy tôi và Cố Cảnh Thâm không thân, ít tiếp xúc, nhưng hai nhà cũng coi như quen biết từ hồi tiểu học.
Tôi chỉ mong anh có thể nể mặt tôi mà bớt giận.
Nhưng Cố Cảnh Thâm không trả lời lời xin lỗi ấy, chỉ lạnh lùng nhìn chằm chằm tôi, trong đôi mắt sâu thẳm như gợn sóng thứ cảm xúc khó phân định.
“Giang Hạ, lễ đính hôn của em…”