3
Tôi và Cận Việt quen nhau mười năm, chia tay ba năm giữa chừng.
Người hiểu tôi nhất, vẫn luôn là anh.
Hồi cấp ba, tôi và Cận Việt đều nổi tiếng là hai đứa "nghèo nhất trường".
Anh lớn lên cùng bà ngoại sống bằng nghề nhặt ve chai.
Tôi ở nội trú, mỗi tháng mẹ gửi đúng 400 tệ tiền sinh hoạt.
Có lần, cô giáo Hứa thu 130 tệ tiền tài liệu.
Cận Việt đứng trong văn phòng rất lâu, cuối cùng kiếm đại một cái cớ gượng gạo:
“Thưa cô, em nghĩ mình không cần tài liệu này.”
Cô Hứa thở dài:
“Vậy lúc giảng bài em làm sao theo kịp?”
Anh đỏ mặt đến tận mang tai:
“Em sẽ làm lại toàn bộ bài tập cũ trong vở bài tập trước.”
Cô giáo thở dài, không ép nữa.
Không ngờ câu đó bị lớp trưởng lớp bên nghe được khi cậu ta mang bài tập tới.
Về lớp, cậu ta liền đem chuyện ra giễu cợt:
“Làm như mình thanh cao lắm ấy, học giỏi thì không cần tài liệu chắc?”
Không hiểu sao tôi có gan đến thế, chờ lúc không có ai, tôi bước đến bên Cận Việt.
Đập tờ 100 tệ duy nhất còn lại lên bàn anh, giả vờ thờ ơ:
“Đừng cảm ơn tôi quá nhé.”
“Tôi ghét nhất bọn chó chê người nghèo.”
Thực ra lúc đó tôi chỉ còn đúng 100 tệ trong túi.
Suốt một tuần sau đó, tôi gần như nhịn đói sống qua ngày.
Sau này, Cận Việt đưa tôi về nhà anh, cùng bà ngoại anh ăn một bữa cơm nóng hổi.
Năm lớp 12 – năm học hành khổ nhất.
Chúng tôi chia đôi gói mì ăn liền cũng thấy vui suốt nửa ngày.
Những đêm áp lực, anh âm thầm cùng tôi đi vòng vòng quanh sân vận động.
Tuy khổ cực, nhưng cảm giác tương lai vẫn có ánh sáng.
Sau đó, chúng tôi thật sự cùng đỗ vào một trường đại học.
Rồi cứ thế ở bên nhau.
Không có tiết thì cùng nhau đi làm thêm, bưng bê, phát tờ rơi.
Tựa vào nhau mà sưởi ấm, luôn tin rằng những ngày cơ cực này rồi sẽ qua đi.
Nhưng cơn mưa tên gọi "nghèo khó" ấy, dường như chẳng bao giờ dứt.
Đến mùa tốt nghiệp, xin việc gian nan.
Năm ba đại học, người thì ôn thi công chức, người thì học cao học, có người về tiếp quản sản nghiệp gia đình.
Còn tôi và Cận Việt, để sớm trả hết khoản vay sinh viên, đã dọn khỏi ký túc xá, ở lại Bắc Kinh làm việc.
Vì khoảng cách đi làm, hai đứa phải thuê trọ riêng, thời gian gặp nhau ít dần, tình cảm giữ bằng những cuộc điện thoại ngắn ngủi.
Công việc đầu tiên của tôi là thực tập sinh vận hành truyền thông, để tiết kiệm tiền thuê nhà, tôi sống ở ngoại ô xa, đi lại mất cả tiếng đồng hồ là chuyện thường.
Tăng ca đến 10 giờ đêm cũng là chuyện thường.
Ngày qua ngày cứ thế trôi.
Khó khăn lắm mới có một ngày nghỉ, tôi mua đồ ăn đến nhà anh.
Vừa mở cửa, đập vào mắt tôi là một người phụ nữ trung niên lạ mặt.
Bà ta trông vô cùng bình tĩnh, khoác áo khoác len cashmere, hoàn toàn trái ngược với tôi – bọc trong chiếc áo phao dày cộm.
Khuôn mặt bà ta được chăm sóc kỹ lưỡng, đôi mắt và chân mày rất giống Cận Việt.
Đều là nét đẹp cuốn hút như nhau.
Người phụ nữ ấy cất giọng lạnh nhạt:
“Con vừa mới ra trường, muốn bươn chải thì mẹ không cản.”
“Nhưng mấy ngày nay con cũng thấy rồi, lập nghiệp ở Bắc Kinh khó khăn thế nào.”
“Nghĩ lại đi…”
“Nghĩ gì?”
Giọng Cận Việt nén giận:
“Muốn con nhận người chưa từng gặp mặt làm cha à?”
“Mẹ tưởng ai cũng giống mẹ, vì tiền mà bỏ rơi cả người thân?”
“Bốp!” – Một âm thanh giòn tan vang lên.
Mẹ Cận Việt đứng bật dậy, thậm chí không cần dùng tay, mà dùng ngay chiếc túi hàng hiệu đắt đỏ tát mạnh vào mặt anh.
“Mẹ muốn vứt con cho bà ngoại chắc?”
“Con có biết cơ hội hôm nay là mẹ phải đấu tranh bao năm mới giành được không?”
“Mẹ chờ đến ngày con phải khóc mà cầu xin mẹ đấy!”
Người có tiền, đối mặt với mọi chuyện lúc nào cũng điềm tĩnh.
Khi bà ta bước ngang qua tôi, ánh mắt dừng lại trên túi đồ tôi đang xách.
Vẫn giữ nguyên nụ cười.
Không nói gì, nhưng lại như đã nói hết mọi điều.
Cận Việt đứng trong bóng tối, thấy tôi đến liền ôm chầm lấy tôi.
Cổ anh có gì đó lành lạnh và ẩm ướt.
Tôi buông rơi túi đồ, vòng tay ôm lại anh.
Trong căn phòng chật chội và bức bối ấy.
Chúng tôi là chiếc phao duy nhất của nhau.
Tôi không hỏi anh về người mẹ ấy.
Cận Việt đeo tạp dề vào bếp nấu cơm.
Từ khi ra trường, vì mưu sinh mà cả hai đều sụt mất mười cân.
Tuổi hai mươi mấy, vây quanh là lo âu, hoang mang, bất an…
Nhưng đã học được cách chỉ kể điều vui, giấu điều buồn.
Tôi biết Cận Việt làm sale, cả ngày đứng mỏi rã rời.
Anh cũng biết hôm nay tôi bị đồng nghiệp đổ lỗi, bị sếp mắng một trận tơi tả.
Nhưng cả hai đều chẳng hé lời.
Tối hôm ấy, hơi thở chúng tôi quyện vào nhau.
Trên người anh có mùi sữa tắm thoang thoảng, dễ chịu.
Anh hôn tôi rất nhẹ, chậm rãi, sợ làm tôi đau.
Sau những phút dây dưa nồng nhiệt, anh nâng tay tôi lên, dịu dàng xoa từng vết đỏ hằn nơi lòng bàn tay – như đang vuốt ve một báu vật.