Tôi cố ý hét to, giọng vang khắp phố. Sáng sớm, ai nấy đều đang đi làm, nghe tôi nói thế liền dừng lại hóng chuyện.
Tôi làm bộ uất ức tiếp tục nói lớn:
“Là vợ người ta thì cũng phải biết điều chứ? Đêm hôm gọi chồng tôi ra ngoài, cả đêm không về. Sáng ra lại được anh ấy mua bánh bao sữa đậu, còn tôi, lấy chồng ba năm chưa từng được đãi như vậy! Mọi người nói xem có công bằng không? Rõ ràng là tiền chồng tôi bỏ ra, sao cô ấy được ăn mà tôi thì không?”
Mặt Cố Dĩnh đỏ như gấc, ấp úng không trả lời được.Tôi lại nói tiếp, không để cô ta kịp phản ứng:
“Muốn ăn bánh bao thì cứ ăn đi, tôi đâu có cấm. Ai mà chẳng biết Lương Đình Sinh tốt bụng, thích giúp người, là người lương thiện số một. Nhưng mà cô cầm bánh bao tới trước mặt tôi khoe khoang, còn chê tôi ăn cháo ngô như ăn cám heo, vậy là quá đáng rồi đấy!”
Tôi vừa dứt lời, đám đông xung quanh bắt đầu bàn tán ầm ĩ:
“Trời ạ, loại người gì vậy? Ăn đồ chồng người ta mua còn quay lại khoe khoang với vợ người ta, đúng là đồ vô sỉ!”
“Góa phụ bồng con đến nương nhờ anh kỹ sư Lương? Nghe mà tức á!”
“Thời buổi này ngay cả ruột thịt còn phải rạch ròi sòng phẳng, nhà ai cũng khó khăn, làm gì có chuyện nhận người ngoài về nuôi!”
“Chính xác! Đã đến nhờ vả thì nên biết điều, ai lại đi ức hiếp người khác như vậy?”
“Nói thật chứ, chỉ vì cô Gia Ninh hiền lành dễ tính thôi. Nếu là tôi, chồng dám mang một người phụ nữ không rõ lai lịch về nhà, tôi tát cho vỡ mặt!”
Bị bao nhiêu người chỉ trích, mặt Cố Dĩnh cứng đờ, bèn hậm hực đóng sầm cửa lại.
Tôi nhếch mép cười, tay cầm bánh bao và sữa, ung dung vừa ăn vừa đến đơn vị đi làm.
Vì màn kịch giữa tôi và Cố Dĩnh buổi sáng có quá nhiều người chứng kiến, đến trưa, các bà cô nhiều chuyện rủ nhau đến chỗ tôi dò hỏi ngọn ngành.
Tôi cũng không giấu giếm gì, kể rõ ràng đầu đuôi:
“Đình Sinh nói Cố Dĩnh là vợ người anh em thân thiết của anh ấy. Anh em qua đời, cô ấy dẫn con đến nương nhờ. Cô Cố quen sống sung sướng nên ăn không quen đồ thô, Đình Sinh thương tình nên mới mua đồ ăn sáng cho cô ấy. À, tối hôm qua sợ cô ấy sợ hãi, anh ấy còn qua đấy ngủ cùng cô ấy nữa. Chồng tôi đấy, tốt quá mức cần thiết luôn!”
Nghe xong, ánh mắt mọi người nhìn tôi thay đổi hẳn – vừa thương cảm, vừa khó hiểu, lại vừa ái ngại.
Tôi biết chuyện Lương Đình Sinh mua đồ ăn cho góa phụ, nửa đêm qua ngủ cùng cô ta, chẳng mấy chốc sẽ lan truyền khắp xóm.
Tôi chờ xem trò hay!
Tối tan làm về, tôi lại ghé ngoài ăn một bữa thịnh soạn rồi mới thong thả về nhà.
Từ xa đã thấy Cố Dĩnh bồng con đứng ngóng, thấy tôi tay không trở về, mặt cô ta tối sầm như nuốt phải ruồi.
“Dương Gia Ninh, cô cũng quay lại rồi đúng không?!”
8
Tim tôi giật thót, nhưng ngoài mặt vẫn bình tĩnh ngơ ngác: “Cố đồng chí đang nói gì vậy? Tôi chẳng hiểu gì cả.”
“Cô còn giả vờ! Nhất định cô cũng đã quay lại rồi! Nếu không thì sao có thể thay đổi như vậy?!”