4.
Đang nói chuyện, thì có tiếng gõ cửa vang lên.Tôi lập tức ra mở — là ba mẹ tôi đến.
Vừa bước vào, ba tôi đã cười lớn, giọng vô cùng vui vẻ:“San San à, Gia Hào đặt cho ba mẹ tour nào thế?”
Nói xong, ba mới phát hiện trong phòng còn có hai người lớn tuổi khác, liền vội vàng chào hỏi:“Ôi chào ông bà thông gia! Lần này là bốn ông bà già cùng nhau đi du lịch, để hai đứa nhỏ tụi nó ở nhà luôn à?”
Mẹ tôi cũng mỉm cười nhẹ nhàng:“Tụi tôi đi du lịch nhiều rồi, mấy chuyện cần lưu ý là rành lắm. Trên đường đi, để tụi tôi chuẩn bị lịch trình và hướng dẫn cho.”
Tôi còn chưa kịp lên tiếng thì mẹ chồng đã chen ngang trước, giọng the thé:“Tôi thì cần gì cô phải chỉ dạy! Con trai ngoan của tôi mua hẳn tour sáu ngàn cho chúng tôi, không như con gái nhà bà, keo kiệt chỉ đặt cho cha mẹ mình cái tour rẻ bèo hơn một ngàn!”
Nói rồi bà liếc tôi một cái đầy ẩn ý.
Mẹ tôi khựng lại một chút, rồi vẫn giữ bình tĩnh đáp:“Sáu ngàn à? Nghe cũng được đó.”
Mẹ chồng lập tức ngẩng cao đầu, hất cằm đầy tự hào:“Tất nhiên rồi! Con trai tôi từ nhỏ đã biết hiếu thảo, thương ba mẹ ở quê khổ cực, nên mới đặt hẳn tour xịn nhất. Còn tour mấy người thì rẻ quá, tụi tôi không đi chung đâu!”
Nói xong, mẹ chồng còn giả vờ quan tâm, lên giọng:“Nhưng mà ông bà thông gia à, hai người phải cẩn thận đó nha. Trên mạng giờ nhiều cái tour giá rẻ lắm, đến nơi rồi mới bắt đóng thêm tiền mới cho đi tiếp. Tốt nhất là đừng đi nữa thì hơn.”
Câu đó mà không nghe ra được ẩn ý thì chắc điếc thật rồi.
Mẹ tôi vốn tính tình điềm đạm, hiền hậu, từ trước đến nay luôn nhẹ nhàng với mọi người.
Lúc này nghe vậy, bà cũng không hề nổi nóng hay tỏ thái độ, chỉ giữ nụ cười bình thản.Bà nhẹ nhàng đặt tay lên lưng tôi, vỗ vỗ trấn an:“Chỗ mình du lịch nhiều, lịch trình gói trong hai ngày như vậy là hợp lý rồi. Giá như thế mà bao trọn cả hai đêm khách sạn, rất đáng đấy.”
Bà còn quay sang cười với tôi:“Vừa hay hai hôm trước mẹ với ba con cũng đang định đặt gói này. Mẹ con mình đúng là có thần giao cách cảm.”
Thấy mẹ tôi không hề tức giận, mẹ chồng như bị hẫng, đành hừ một tiếng, lảng đi:“Hứ! Để rồi coi, tới lúc mấy người khổ sở rồi thì sẽ hiểu thôi. Ông à, mình đi nhanh lên. Không cần đưa đâu, ở nhà mà chăm sóc ba mẹ cô ta cho tốt.”
Ba mẹ chồng quay người rời khỏi nhà, để lại tôi và ba mẹ ngồi trong phòng khách yên ắng.
Người vừa đi, tôi đã nắm lấy tay mẹ:“Mẹ ơi, con thật sự không nghĩ mọi chuyện lại thành ra thế này. Con chọn tour này cho ba mẹ là vì nó còn rẻ hơn cả mấy tour thường. Mẹ cũng biết, công ty du lịch này uy tín thế nào mà.”
Mẹ khẽ lắc đầu, dịu dàng nói:“Tour sáu ngàn đó, ban đầu là con đặt cho ba mẹ đúng không?”
Quả nhiên không giấu nổi mẹ. Tôi vừa định giải thích rằng để thời gian tới sẽ đặt lại tour đi Tây Bắc cho ba mẹ, thì mẹ đã lên tiếng trước.
“Ông bà thông gia cả đời ở quê, chưa từng đi chơi ở đâu. Nay có dịp, được đi một chuyến thì cũng nên để họ được hưởng thụ. Con đừng lo, ba mẹ không trách gì hết.”
Tôi nhìn mẹ, lòng đầy biết ơn. Không nói thêm lời nào, tôi lập tức liên hệ với công ty du lịch, đổi thông tin người tham gia chuyến đi.
5.
Sau khi tiễn cả hai bên ba mẹ đi du lịch, trong nhà chỉ còn lại mình tôi.
Tôi vẫn sống như thường ngày: đi làm, tan ca, về nhà dọn dẹp. Mỗi ngày đều lần lượt nhận được ảnh và tin nhắn từ cả hai bên ba mẹ gửi về.
Mẹ chồng:“Ui cha, con trai tôi đúng là hiếu thảo thật! Tour sáu ngàn này đúng là khác biệt hẳn!”
Mẹ chồng (gửi thêm):“Cô xem cái khách sạn này đi, sang trọng chưa! Dân quê nghèo thì cả đời cũng không dám mơ được ở như thế này đâu. Con trai tôi giờ là dân thành phố, có nhà có xe, đúng là giỏi giang!”
Mẹ chồng (vẫn chưa dừng):“Trời ơi, Tây Bắc đúng là lạ thật, toàn sa mạc với gió cát, người thường còn không hiểu được. Vài hôm nữa hướng dẫn viên sẽ đưa tụi tôi đi đến mấy chỗ nổi tiếng, nghe nói bình thường không cho khách vào đâu nha, chỉ mấy người mua tour sáu ngàn như tụi tôi mới được vào đấy!”
Tôi chăm chú nhìn những bức ảnh mẹ chồng gửi, khẽ cau mày.
Trong tour ghi rõ là khách sạn năm sao, nhưng nhìn chỗ họ đang ở thì… chẳng có chút khí chất nào của khách sạn hạng sang.Thậm chí còn giống mấy nhà nghỉ giá rẻ.
Tôi định nhắn lại, bảo mẹ chồng hỏi hướng dẫn viên xem khách sạn có đúng không, mới gõ được vài chữ thì tôi... xóa hết.
Đỡ rắc rối vẫn hơn.
Lấy Gia Hào bao năm, tôi quá rõ cách cư xử với nhà chồng rồi. Nếu tôi mà dám nói cái khách sạn đó “có vấn đề”, chưa chắc đã được trả lời tử tế — mà kiểu gì cũng bị mẹ chồng mắng cho một trận.
Tôi chuyển sang đọc tin nhắn của mẹ ruột.
Mẹ chỉ gửi toàn ảnh phong cảnh tuyệt đẹp, ánh sáng dịu dàng, bầu trời xanh trong.
Tôi đang xem ảnh mẹ gửi về thì Gia Hào trở về nhà.
“Em cho ba mẹ đi du lịch rồi đúng không?”Anh vừa thay giày, vừa lơ đãng hỏi.
Tôi gật đầu:“Ừ, họ vui lắm. Anh có muốn xem ảnh không?”
Nói xong, tôi còn cố tình đưa điện thoại cho anh xem.
Thế nhưng, anh lại nhíu mày, đẩy tay tôi ra:“Anh mới đi công tác về, hơi mệt. Họ vui là được rồi.”
Đi công tác năm ngày, có mệt cũng là chuyện bình thường, tôi không nghĩ ngợi gì thêm.
Nhưng không ngờ —Chỉ đến ngày hôm sau, tôi đã nhận được một cuộc điện thoại lạ.
6.
Tôi ngồi bệt dưới sàn, đầu óc không ngừng tua lại mọi chuyện.
Bỗng dưng tôi ngẩng đầu lên, những điểm mờ trong lòng bỗng chốc được nối thành một chuỗi logic hoàn chỉnh.