2.
Rời khỏi văn phòng xong, tôi liền trở tay thực hiện một cuộc tố cáo.
Cục công thương, thuế vụ, hiệp hội ngành nghề — một combo dịch vụ tận tâm, trọn gói.
Sau đó tôi trực tiếp đặt lịch hẹn gặp Tiêu Bắc Sinh, lời nhắn chỉ vỏn vẹn một câu:
“Tôi phải khiến thằng khốn Phó Diễn Thời quay về quê mà húp gió Tây Bắc!”
Chưa đầy ba giây, anh ta đã gọi lại, giọng nói cà lơ phất phơ vang lên như dao cứa vào màng nhĩ tôi:
“Cuối cùng cô cũng thông rồi hả Kiều Khê Nham? Hồi đó là ai nói dù trái đất có nổ tung cũng không rời Phó Diễn Thời? Sao giờ tận thế đến sớm vậy rồi, tôi có cần chuẩn bị gói ghém rút lui không?”
Tôi lười đôi co với anh ta.
“Tôi mặc kệ anh dùng cách gì, trong vòng ba tháng nay, tất cả hành tung của Phó Diễn Thời — bao gồm nhưng không giới hạn ở việc gặp ai, đi đâu, tiêu bao nhiêu tiền — đều phải điều tra rõ ràng cho tôi. Thậm chí cái quần lót anh ta mua hãng nào, cũng phải nắm rõ!”
Tiêu Bắc Sinh im lặng một lúc, rồi giọng anh ta hạ xuống, lạnh hẳn:
“Cô chắc chưa?”
“Nếu không khiến được thằng khốn đó thân bại danh liệt, ba chữ Kiều Khê Nham này tôi viết ngược luôn!”
Tôi cúp máy, lồng ngực phập phồng dữ dội.
Cơn đau dồn dập từ tim truyền đến muộn màng, khiến tôi đến tay cầm vô-lăng cũng run lên không vững.
Tôi ngẩng đầu, xuyên qua cửa kính xe, nhìn về phía xa — công ty Vân Chu.
Người đang đi đi lại lại gọi điện thoại bên ô cửa kính lớn giống hệt con khỉ nhảy nhót không yên.
Nói thật, nếu thua vào tay một người phụ nữ như thế…
Ngay cả tôi cũng thấy buồn nôn.