5
Sau bữa tiệc, mọi người về hết, chồng tôi đi tắm, tôi liền vào phòng con.
Con bé đã khóc mệt lả ngủ thiếp đi, hàng mi dài vẫn đọng giọt nước mắt.
“Đây là đồ chơi của con.” – trong mơ, con bé lẩm bẩm, vẻ mặt đầy tủi thân.
Tôi thấy xót lòng.
Bao lâu nay tôi một lòng lo cho sự nghiệp, tự cho rằng mình may mắn cưới được người chồng tốt, nên giao hết mọi chuyện cho anh.
Giờ mới nhận ra, tôi đã quá ngây thơ.
Tối đó, khi đi ngủ, chồng lại nằm sát lại gần, giọng thì thầm đầy dụ dỗ:
“Vợ ơi, em hết kỳ rồi, mình có thể gần gũi một chút được không? Em đi công tác xong là mình cũng cả tháng không có gì rồi còn gì.”
Tôi thấy buồn nôn khi nghĩ anh đã từng chạm vào người khác, nhưng lúc này chưa có bằng chứng rõ ràng, chưa thể vạch mặt, nên đành kiếm cớ từ chối:
“Em mệt lắm.”
“Không sao, em chỉ cần nằm yên thôi.”
“Em mệt thật mà, chỉ muốn ngủ thôi.” – tôi vừa nói vừa ngáp.
Chồng không ép nữa, bảo tôi ngủ đi.
Tôi giả vờ ngủ, thì nghe thấy anh thì thào gọi:
“Vợ ơi… vợ ơi?”
Thấy tôi không đáp, anh mới nhẹ nhàng rời khỏi giường.
“Ngủ rồi, chưa đụng vào cô ấy đâu, yên tâm.”
“Lần trước cô ấy về đã nghi ngờ rồi, mình nên cẩn thận một chút.”
“Hôm nay thấy em ăn ít sườn chua ngọt, lần sau anh làm bù cho em nhé. Ngày kia vợ anh phải tăng ca, anh sẽ gửi Điểm Điểm sang nhà bà nội, em tới đi, anh nấu cho em ăn.”
Tôi cau mày, thật sự là Tống Trân?
Ngày kia à…
Hai ngày trôi qua rất nhanh.
Tôi nói với chồng là tối nay phải làm thêm, anh liền bảo:
“Cực cho em rồi, có cần anh nấu gì ngon chờ em về bồi bổ không?”
Tôi từ chối, bảo để giữ dáng nên không ăn tối.
Tắt máy, tôi quay về nhà một chuyến.
Chờ chồng đưa con gái ra khỏi nhà xong, tôi mới lắp camera giám sát.
Mọi việc xong xuôi, tôi lại quay về công ty.
Dù đã biết người đàn bà kia là ai, tôi cũng chẳng còn hứng thú bắt gian tại trận nữa – điều tôi nghĩ đến lúc này là làm sao để ly hôn một cách thông minh.
Vừa ra khỏi khu nhà, tôi thấy Tống Trân bước vào.
Khoảnh khắc ấy, tôi chỉ thấy nghẹn ngào.
Nếu tôi không phải là người luôn muốn mọi chuyện phải hoàn hảo, có lẽ giờ này tôi đã như một người vợ điên tiết, xông đến hỏi thẳng cô ta: “Tại sao lại giật chồng tôi?”
Nhưng tôi không làm vậy.
Chẳng đi được bao xa thì Trần Đình gọi điện cho tôi, hỏi tôi có rảnh không, nói cô ấy có chuyện muốn tâm sự.
Tôi vẫn luôn có ấn tượng tốt về cô ấy nên đồng ý gặp.
Vừa gặp mặt, cô ấy đã xin lỗi vì chuyện của Hồng Hồng hôm trước, tôi nói không sao cả.
Trước giờ tôi và cô ấy chưa từng ngồi riêng như thế này.
Cô ấy như có điều muốn nói, nhưng lại cứ ngập ngừng, khiến tôi nghi ngờ – chẳng lẽ cô ấy biết chuyện gì đó?
Uống được vài ly, Trần Đình mới bắt đầu mở lời, vẻ mặt đầy ưu tư:
“Huệ Huệ, nếu em phát hiện Tôn Trác ngoại tình, em sẽ làm gì?”
6
Cũng phải thôi, họ lớn lên bên nhau từ bé, cô ấy đương nhiên đứng về phía Tôn Trác.
“Tôi sẽ không để con gái cho anh ta. Một người đã phản bội gia đình thì không thể là người chồng tốt, càng không thể là người cha tốt.” – tôi điềm tĩnh nói.
Sắc mặt Trần Đình bỗng trở nên đau khổ, cô luồn tay vào tóc, cúi đầu thì thào:
“Huệ Huệ, giá như tôi cũng được mạnh mẽ như cậu thì tốt biết mấy… Nhưng tôi nhận ra, điều đó thật sự rất khó.”
Tôi nhìn cô ấy đầy nghi hoặc.
Cô ấy nói: “Chồng tôi… anh ấy cũng có người khác ở bên ngoài rồi. Lúc đầu phát hiện, tôi cũng muốn ly hôn. Nhưng càng nghĩ lại càng thấy ràng buộc quá nhiều, còn có cả con nữa. Tôi không làm được… nhưng tôi cũng không thể chấp nhận nổi.”