Bạn thân thuê cho tôi một “bạn trai thời vụ”.
Sau khi giao dịch kết thúc, tôi lại cứ mãi không quên được anh ta.
Không kiềm lòng nổi, tôi bèn dùng chút “năng lực tài chính”, nuôi anh ta ở bên cạnh.
Ngày ngày đắm chìm trong sắc đẹp nam giới.
Cho đến một hôm, bạn thân đến nhà tôi chơi.
Cô ấy sững người tại chỗ gần nửa phút, dụi dụi mắt, rồi đột nhiên hét lên thất thanh:
“Trời đất ơi! Sao cậu lại đang ngồi trên người chú nhỏ của mình?!”
Tôi giật bắn, ngẩng đầu khỏi bờ ngực rắn chắc của người đàn ông.
Ai cơ?!
1
Buổi xem mắt hôm đó, đối tượng cứ chê tôi đủ điều.
“Cái mặt này của cô… là hàng nguyên bản hả?”
Mặt tôi đúng là nguyên bản đấy, còn anh thì đúng kiểu “đóng vai tử tế”.
Tôi mỉm cười đúng mực:
“Anh có cần xem ảnh siêu âm 4D độ nét cao của tôi không?”
Gã đàn ông giả tạo kia:
“Thế thì càng tốt.”
Tôi:
Đúng lúc này, bạn thân tôi – Trần Dĩ Điềm – gửi tin nhắn tới.
【Viện trợ sắp tới!】
【Cam đoan đẹp trai tới mức khiến cậu đứng hình luôn.】
Một giây sau.
Chuông gió trước cửa vang lên.
Ngẩng đầu nhìn qua.
Người đầu tiên bước vào là một đôi chân dài còn dài hơn cả số mệnh tôi.
Tầm mắt men theo quần tây mà lên, eo thon, vai rộng như Thái Bình Dương.
Lên tiếp nữa…
Hơ!
Một khuôn mặt điển trai cực phẩm.
Không cần nói thêm gì nữa, thần linh ơi, trái đất tặng cậu luôn rồi đó.
Tôi bật dậy cái “vèo”.
“Xin lỗi nha, bạn trai tôi tới đón rồi.”
Đối tượng xem mắt tròn xoe mắt.
Tôi chạy đến trước mặt người đàn ông, hạ thấp giọng:
“Trần Dĩ Điềm kêu anh đến đúng không?”
Anh ta hình như khựng lại vài giây.
Nhưng không phản bác.
Mà mặc định cũng là thừa nhận.
Thế là tôi lập tức khoác tay anh ta một cách thân mật.
“Anh tới muộn quá đó, em đợi anh lâu muốn chết.”
Làn cơ săn chắc ẩn hiện qua lớp vải mỏng như đang mời gọi.
Dáng người thật sự quá chuẩn.
Tay tôi không có tiền đồ gì cả, lại còn lần mò dọc theo cánh tay anh ta.
Tôi thề, tôi chỉ đang diễn xuất thôi, tuyệt đối không có ý định chiếm tiện nghi của người ta đâu!
2
Người đàn ông điềm nhiên liếc nhìn tôi một cái.
Tôi khẽ ho, cố gắng che giấu sự ngại ngùng.
“Vào trong trước đi.”
Tôi khoác tay anh, định bước vào.
Vừa đi được hai bước đã phát hiện anh vẫn đứng yên tại chỗ.
Tôi quay đầu lại nhìn anh, nghiêng đầu hỏi:
“Sao anh không đi?”
Anh nhìn tôi rất sâu:
“Vào trong làm gì?”
Tôi dùng chút sức kéo anh lại gần, hạ giọng nói:
“Trần Dĩ Điềm không nói với anh à? Hôm nay anh là bạn trai tạm thời của tôi.”
Tôi hất cằm chỉ về phía trước:
“Kia là đối tượng xem mắt của tôi, nhiệm vụ của anh là đánh bại anh ta trong một nốt nhạc!”
Anh hơi nhướn mày, “Ồ” một tiếng.
Thấy anh hiểu chuyện như vậy, tôi vỗ nhẹ tay anh:
“Lát nữa tùy cơ ứng biến nhé.”
Tôi kéo anh đi tới, nở nụ cười tươi rói:
“Giới thiệu một chút, đây là bạn trai tôi…”
Ờm… tên gì nhỉ?
Tôi liếc mắt ra hiệu cho anh.
Người đàn ông đón được ánh nhìn đó, hơi nghiêng đầu cười nhẹ.
Anh vòng tay qua vai tôi, kéo tôi sát lại:
“Chào anh, tôi là bạn trai của Miên Miên, tên là Trần Chi Diên.”
Họ Trần à, hay ghê, tôi với họ Trần đúng là có duyên từ kiếp trước.
Đối tượng xem mắt nhìn anh rồi nhìn lại chính mình.
Tức đến mức quay đầu bỏ đi, mỡ trên người còn rung lên mấy cái.
Wuhu~ Phê chưa!