5.
Tạ Tri Dạn cùng ta sóng vai ngồi xuống.
Ta khẽ kéo tay áo hắn, ghé sát thì thầm:
"Hay là... đừng nói nữa thì hơn."
Hắn nghiêng đầu nhìn ta, giọng ôn hòa mà kiên quyết:
"Phu nhân của ta tốt như vậy, sao lại không thể nói?"
Bởi vì...thật sự là ta cố tình cứu chàng.Ngay cả việc đồng ý thành thân,cũng có phần vì biết chàng là Dự Vương.
Nhưng Tạ Tri Dạn vẫn khăng khăng muốn kể.
"Khi phu nhân cứu ta, đúng vào mùa giá rét.""Tuyết đóng ba thước, nàng dùng mảng gỗ kéo ta ra khỏi núi tuyết, tránh bị dã thú cắn xé.""Lòng bàn tay bị mài rách, đầu gối đông lạnh đến nứt nẻ."
Nói đến đây,hắn khẽ nâng tay ta lên,cúi đầu thổi nhẹ vào lòng bàn tay.
Trong khoảnh khắc, vành tai ta đỏ bừng.
Thật ra cũng không đến nỗi thê thảm như hắn kể.
Hôm đó quả có tuyết,nhưng đường tuyết trơn trợt,kéo hắn ra lại đỡ tốn sức.
Bàn tay cũng chưa từng bị rách.Còn đầu gối tổn thương...kỳ thực là do lần trước cứu Thẩm Lăng mà để lại.
Đúng vậy,ta gặp Thẩm Lăng cũng là vào mùa đông.
Ngày ấy, hắn bị cướp sạch hành lý,đói đến mức ngất lả bên vệ đường.
Ta đi ngang qua,thấy hắn khẽ giơ tay về phía mình, yếu ớt cầu xin cứu mạng.
Có lẽ khi đó, bản thân quá cô độc,khát khao có người bầu bạn,nên mới động lòng mà cứu hắn.
Hôm ấy, tuyết dày, đường khó đi,dây thừng kéo người làm bàn tay ta rớm máu,đầu gối cũng lạnh cóng đến đau buốt.
Nghĩ tới đây, lòng ta khẽ chùng xuống.
Ta vô thức ngẩng đầu, nhìn về phía Thẩm Lăng.
Chỉ thấy tay hắn, đang cầm chén trà, khẽ run lên.
Tạ Tri Dạn vẫn chậm rãi kể tiếp:
"Vết thương ta chịu là do trúng tên,hai mũi cắm sâu nơi bả vai,một mũi xuyên nơi khoeo chân."
"Thời gian dài nằm liệt,dù sau này có thể xuống giường,thì cũng chẳng thể gánh vác vật nặng hay đi đường xa."
"Chính phu nhân, nuôi gà, thả vịt, trồng rau,mỗi ngày mang trứng ra trấn nhỏ bán lấy bạc,từng chút từng chút, giúp ta hồi phục như thường."
"Khi ấy, nàng còn chẳng hay biết thân phận của ta."
Giọng hắn trầm ổn, nhẹ nhàng, nhưng từng lời như gõ vào lòng người.
"Bao gồm cả lần này hồi kinh,cũng hoàn toàn là do ta chủ động."
"Phu nhân một lòng một dạ,chưa từng cầu mong hồi báo,ta sao có thể không trân trọng?"
Câu cuối cùng,Tạ Tri Dạn nhấn rất nặng.
Ánh mắt như lưỡi kiếm,thẳng tắp chỉ về phía Thẩm Lăng.
Hắn khẽ cười lạnh:
"Thẩm đại nhân,phu nhân của bản vương từng đối đãi với ta chân tình như vậy,làm sao có thể là nữ tử tùy tiện tặng hương nang cho ngươi được?"
Chén trà trong tay Thẩm Lăngrốt cuộc cũng không cầm vững,rơi xuống đất vỡ tan tành.
Thẩm Lăng quỳ rạp dưới đất, dập đầu cầu xin tha thứ:
"Hạ quan biết lỗi, là hạ quan mắt mù tâm tối, xin vương gia giáng tội."
Tạ Tri Dạn không lập tức đáp lời,mà quay sang nhìn ta:
"Diểu Diểu, nàng nói, nên trừng phạt thế nào?"
Ta khẽ sững người trong chốc lát.
Hắn đã dám khơi chuyện trước,ta đâu phải kẻ dễ dàng buông tha.
Ta nhẹ giọng:
"Đã là lỗi lầm nơi miệng lưỡi,thì phạt năm mươi bạt tai."
Nghe ta nói xong,Tạ Tri Dạn vươn tay ôm nhẹ lấy vai ta, cười đáp:
"Được, theo lời phu nhân — phạt một trăm cái."
Hả?!
Ta còn chưa kịp phản ứng,Thẩm Lăng đã hoảng loạn, vội vàng tìm cách đùn đẩy tội lỗi sang phu nhân mình:
"Không phải đâu vương gia, là nàng ta!Hạ quan nhận sai rồi, nhưng chính nàng ta đã bày mưu, đem hương nang giấu trong vật đoán, muốn hãm hại vương phi."
"Ngươi..."Phu nhân Thẩm Lăng nhất thời đỏ bừng mặt, tức giận phản bác:
"Rõ ràng là ngươi—"
"Thẩm đại nhân!"
Tạ Tri Dạn lạnh lùng cắt lời.
Sống lại một đời,hắn vẫn không sửa nổi bản tính hèn hạ, đổ lỗi.
Tạ Tri Dạn hờ hững quét mắt:
"Phu nhân ngươi cũng chỉ là bị ngươi xúi giục,đã sai, còn dám đổ lên đầu nữ nhân,không biết tự hổ thẹn."
Một hồi trò hề,rốt cuộc cũng hạ màn.
Tiệc tối có hoàng thượng tại chỗ,Tạ Tri Dạn không tiện thoái thác ngay,bèn để Xuân Linh đưa ta về phủ trước.
6.
Trên đường hồi phủ,Xuân Linh ríu rít không ngừng:
"Phu nhân, may mà nô tỳ lanh trí,thấy tình hình không ổn liền lập tức đi tìm vương gia."
"Nói cũng lạ, chẳng biết khi xưa là ai mù mắt,lại còn tặng hương nang thêu chân dung mình cho Thẩm đại nhân,loại nam nhân giả nhân giả nghĩa như vậy."
Khụ khụ...
"Phu nhân, người sao vậy? Chẳng lẽ nhiễm lạnh rồi?"
Ta vỗ nhẹ ngực, gượng cười:
"Không có, chẳng qua bị sặc nước bọt thôi."
Xuân Linh thở phào nhẹ nhõm: