4.
Tôi cứ tưởng mớ rắc rối do cô tôi gây ra thế là xong.
Nhưng hoàn toàn không ngờ – bà ta còn dẫn theo Chu Lục đến tận cửa ngân hàng nơi tôi làm việc, khí thế hừng hực mà nói toạc ra:
“Na Na, nhà họ Chu thật lòng muốn con làm con dâu, họ thật sự thích con!”
“Cho dù không vội đính hôn, thì cũng nên tìm hiểu nhau thêm chứ.”
“Hôm đó, con thấy bố mẹ con làm loạn ở nhà hàng thành ra như vậy, mà nhà họ Chu có nói câu nào khó nghe không?”
“Bây giờ kiếm được một người đàn ông rộng lượng như vậy không dễ đâu.”
“Con còn kén chọn cái gì nữa?”
Tôi thở hắt ra.
Bố tôi từng nói, cô tôi xưa nay đã nhắm được mục tiêu thì không bỏ cuộc.
Chắc chắn là nhà họ Chu đã hứa hẹn gì đó với cô, nếu không bà ta sẽ chẳng hạ mình làm những chuyện vừa tốn công vừa chẳng ai cảm kích này.
Tôi nhớ lời bố dặn — “gặp kiểu này thì đừng nể nang tình cảm nữa.”
Dù gì, tình cảm giữa nhà tôi và nhà cô cũng chẳng thân thiết đến mức phải chịu đựng.
Nghĩ vậy, tôi gọi bảo vệ ngay lập tức.
Khi chúng tôi quay lại, cô tôi đang đứng ngay trước cửa ngân hàng, hét ầm lên:
“Con thử nói xem Chu Lục có chỗ nào không tốt?”
“Con chống đối người ta như thế, đừng nói là cơ thể nó có vấn đề gì đấy nhé?”
Tôi nghe mà chỉ biết cạn lời –đúng là vì mục đích thì không từ thủ đoạn,nói năng bừa bãi, chẳng khác nào hắt cả chậu nước bẩn vào người tôi.
Câu nói đó của cô tôi, chẳng khác nào tiêm thuốc kích thích cho Chu Lục vậy.
Anh ta nghe xong, mặt mũi hả hê như tiểu nhân đắc chí,còn cố ưỡn thẳng cái ngực vốn chẳng có gì săn chắc,lắc lư đôi vai gầy tong teo, môi thì chu lên tận trời.
Tôi tức mà bật cười:
“Được thôi, muốn tôi ‘nhận xét’ phải không?Tôi giỏi nhất là nhìn hình đoán chữ đấy nhé.”
“Vậy thì… nghe kỹ cho rõ.”
Tôi nhướng mày, bắt đầu:
“Chiều cao 1m58 tôi nói cho đẹp mặt, chứ chú này chắc chỉ 1m4 là cùng.”
“Tôi đi giày cao gót chỉ sợ dẫm anh ta bẹp dưới chân mất.”
“Cái mặt to như con cóc ngâm dầu, vừa xấu vừa kinh.”
“Thiếu răng cũng không ai thiếu như anh ta, nói câu nào thì xì câu đó, nghe như… rò rỉ vậy, ghê ai cho nổi?”
Tôi liếc từ trên xuống dưới, tiếp tục chém thẳng:
“À, anh ta còn trọc đầu, không lông mày, mũi thì bé tí, mắt lại lác, tai bên to bên nhỏ, môi dày, đầu óc như hạt dẻ – nhìn thôi cũng biết chẳng phải loại gì hay ho.”
“Nói đến… chim.”
“Tôi tìm hoài mà không thấy chim anh ta đâu?”
“Ủa sao, nó… tàng hình à?”
“Ước chừng còn ngắn hơn bộ móng tay tôi?”
“Quần cũng chẳng thấy cộm lên, hay là… kẹt luôn trong cạp quần?”
“Hoặc là tháo ra… rồi chặn đằng sau hả?”
“Ha, nhìn cái bộ dạng mất mặt này, đừng bảo là… kẹp tới mức thấy sướng nhé?”
“Chú?”
Câu nói của tôi dứt, cả đám cứng họng.
Cô tôi thì đứng hình, không thốt nổi câu nào.
Chu Lục thì đỏ bừng như luộc tôm.
Chỉ chốc lát sau, hắn tức tối, vung tay định chụp vào mặt tôi.
Tôi nấp sau lưng bảo vệ, cúi đầu nhìn hắn:
“Sao? Nói trúng rồi à?”
“Thế thì đừng trách tôi – là cô tôi bảo tôi nêu khuyết điểm của anh đấy.”
“Cũng tại cô tôi mù mắt thôi.”
“Những khuyết điểm này tôi còn cần phải kể ra sao?Cô ấy nhìn anh còn không nhận ra anh là hạng người gì à?”
“Con gái ruột cô ấy còn không thèm gả cho anh,mà lại đem tôi ra làm bia đỡ đạn.”
“Cô tôi đúng là ‘thân yêu’ thật đấy!”
5.
Nhà tôi với cô tôi coi như cắt đứt hẳn quan hệ.
Nhưng cô tôi đâu phải dạng dễ bỏ cuộc.
Vì muốn lo cho con trai mình kiếm được chỗ làm, cô ta đổi chiến thuật –lần này quay sang nhắm vào một cô gái làm cùng cơ quan với tôi.
Có lẽ hôm bữa ở cổng ngân hàng làm loạn,Chu Lục đã nhìn trúng cô ấy,nên mới xúi cô tôi tìm cách giới thiệu.
Nhưng vấn đề là — cô tôi đâu quen biết gì cô gái đó.
Vậy nên, cô cứ tìm đến tôi hết lần này đến lần khác,bảo tôi đứng ra làm mai hộ.
Nhưng tôi biết rõ Chu Lục là thể loại gì,tôi tuyệt đối không nhúng tay vào chuyện đó,nên lần nào cô đến cũng bỏ ngoài tai.
Cho đến hôm đó,cô tôi lại bày một bàn tiệc,và tôi không thể trốn –bởi hôm ấy là sinh nhật 80 tuổi của bà nội,cả nhà bắt buộc phải có mặt.
Tới khách sạn, khung cảnh y như hôm trước,từ xa tôi đã thấy Chu Lục.
Anh ta vẫn mặc cái bộ vest đen quen thuộc,dấu dầu mỡ hôm trước bắn vào cổ áo sơ mi trắng vẫn còn nguyên chỗ đó.
Thấy tôi, anh ta chỉ hơi nhếch mép cười,rồi khẽ kẹp chân lại,nhưng không bước tới.
Còn tôi, rất “lịch sự”,lật trắng mắt, giơ ngón giữa,rồi đi thẳng đến bên bà nội,đưa quà mừng thọ cho bà.
Cô tôi định bắt chuyện với tôi,tôi lập tức né sang bên.
Sắc mặt cô thoáng sầm xuống,nhưng bà ta là người lớn,giỏi giả vờ nhất nhà.
Vài giây sau, cô lại nở nụ cười,niềm nở gọi mọi người ngồi vào bàn,vừa ngồi vừa tán gẫu với mấy ông chú, ông bác.
Tôi chẳng muốn dính dáng,liền ngồi một góc bấm điện thoại.