3
Cô ta cho rằng cuối cùng mình cũng có cơ hội được lên vị trí chính thất.
Hơn nữa, sau khi xóa tin nhắn, Hứa Ngôn sẽ không biết rằng tôi đã ký xong thỏa thuận và nộp đơn kiện ly hôn. Đợi tòa tuyên, cuộc hôn nhân của chúng tôi sẽ bị hủy bỏ.
Chờ đến lúc chúng tôi chính thức ly hôn, cô ta có thể giả vờ không biết chuyện gì, rồi nhân cơ hội đó chiếm chỗ.
Nhưng cô ta không biết rằng, cô ta không phải là người đầu tiên khiêu khích tôi.
Tôi thậm chí còn quên mất người đầu tiên gửi tin nhắn cho tôi là ai.
Có lẽ là học muội cùng khoa của Hứa Ngôn trong năm thứ hai sau khi chúng tôi kết hôn.
Hoặc là cô thực tập sinh mới vào công ty.
Nhiều vô kể.
Nhưng khi đó, Hứa Ngôn chỉ mập mờ với họ, chưa có phát triển thực sự.
Cô thư ký này là người thành công nhất, mập mờ với Hứa Ngôn hơn nửa năm, lần này cuối cùng cũng đạt được ý nguyện, leo được lên giường của Hứa Ngôn.
Tôi nhìn những bài đăng cố ý đăng cho tôi thấy trên mạng, những món quà đắt tiền khoe khoang, chỉ thấy buồn cười.
Không biết cô ta có hiểu rằng, những thứ này, tôi hoàn toàn có thể kiện để thu hồi lại không.
Dĩ nhiên, tôi cũng đã để luật sư chuẩn bị sẵn đơn kiện.
Từ người đầu tiên cho đến cô thư ký hiện giờ, từng đồng mà Hứa Ngôn tiêu cho họ, tôi đều sẽ đòi lại.
Là chính họ tự tay dâng chứng cứ đến cho tôi.
Tôi không hiểu sao họ lại có thể ngạo mạn đến thế.
Tưởng rằng gửi cho tôi những thứ đó để khiêu khích, tôi sẽ tức giận? Tôi sẽ sụp đổ? Tôi sẽ làm ầm lên?
Tôi chỉ lặng lẽ giữ lại bằng chứng.
Rồi để những cô gái biết rõ người ta đã có vợ mà vẫn cố làm kẻ thứ ba, phải trả giá cho hành vi của mình.
Dĩ nhiên, người đàn ông không kiềm chế được bản thân mới là đáng khinh nhất.
Những cô gái đó thích tiền của anh ta, muốn làm người giàu, nhưng lại dùng sai cách.
Còn Hứa Ngôn, không giữ được lòng trung thành, phản bội hôn nhân, càng đáng chết hơn.
Ba mẹ tôi đã đợi sẵn ở nhà.
Thấy trong xe có mấy vali lớn, mẹ tôi ngạc nhiên hỏi:
“Nặc Nặc, con làm gì vậy? Sao mang theo nhiều hành lý thế này?”
“Mẹ à, con ly hôn với Hứa Ngôn rồi.”
Ba mẹ tôi sững sờ tại chỗ, tưởng tôi đang nói đùa.
“Nặc Nặc, con bị làm sao thế? Sao lại muốn ly hôn với Tiểu Ngôn?”
Mẹ tôi vừa nói vừa đưa tay sờ trán tôi.
“Vào trong rồi nói.” Tôi nắm tay mẹ, bước vào phòng khách, ba tôi bảo người hầu ra ngoài hết.
“Nặc Nặc, chuyện này là sao vậy?” Ba tôi lo lắng hỏi. Ông biết tôi từ nhỏ đến lớn tuy hơi tiểu thư nhưng chưa bao giờ bốc đồng.
Tôi đặt xấp tài liệu in sẵn lên bàn trước mặt họ.
Hai người nghi hoặc mở ra xem, càng xem sắc mặt càng trầm xuống.
Khi nhìn thấy mấy tấm ảnh cuối cùng, ba tôi giận dữ ném mạnh tài liệu xuống đất, chửi lớn: “Thằng nhãi thối này dám ngoại tình, coi trời bằng vung! Ta nhất định phải bắt lão Hứa cho con gái ta một lời giải thích!”
Mẹ tôi cũng kinh hãi không kém, nắm chặt tay tôi, nước mắt không ngừng rơi: “Nặc Nặc, mẹ không biết con chịu nhiều ấm ức đến vậy. Nếu sớm biết Hứa Ngôn trở nên như thế này, mẹ nhất định không để con ở bên nó.”
Hứa Ngôn là người họ nhìn lớn lên từ nhỏ, tưởng rằng hiểu rõ nhất.
Ai mà ngờ được, người từng yêu thương con gái họ bao nhiêu năm, sau khi cưới chưa bao lâu đã ở ngoài lăng nhăng, bây giờ còn để người ta đưa những thứ bẩn thỉu ấy đến trước mặt con gái họ.
“Sao con không nói sớm với mẹ, một mình chịu đựng, khổ lắm phải không?”
Mẹ tôi đau lòng không thôi.
Ba tôi đứng bật dậy, mắt đỏ hoe: “Bây giờ ta gọi cho thằng ranh đó ngay, cả lão Hứa nữa, ta phải hỏi xem họ dạy con thế nào mà ra nông nỗi này!”
“Ba, đừng gọi vội.”
Tôi khuyên can, mẹ tôi tưởng tôi còn không nỡ rời Hứa Ngôn, vừa giận vừa lo: “Con ngốc, nó đối xử với con như vậy rồi mà còn muốn bênh nó à?”
“Hứa Ngôn giờ đang nằm trên giường với cô thư ký của mình, không nghe máy đâu. Còn chú Hứa, để lát nữa rồi nói.” Tôi bình thản đáp, như thể đang nói chuyện của ai khác.
“Nặc Nặc, con bị sốc đến lú rồi sao?”
“Mẹ, con thật sự không sao. Con chỉ muốn đợi Hứa Ngôn về rồi mới nói với nhà họ Hứa.”
“Vài ngày tới con còn có chuyện khác cần xử lý. Ba mẹ, tin con đi, con sẽ không để mình chịu thiệt đâu.”
Sau một hồi khuyên nhủ, cuối cùng ba mẹ tôi cũng nguôi ngoai.
4
Khi Hứa Ngôn nhận được điện thoại cầu cứu từ những “hồng nhan tri kỷ” cũ, anh vừa cùng cô thư ký xuống máy bay.
Đầu dây bên kia khóc lóc kể lể rất lâu.
Cúp máy, sắc mặt Hứa Ngôn tối sầm lại.
Lúc này anh mới nhận ra có điều gì đó không ổn.
Anh đi công tác lâu như vậy, mà Nặc Nặc chưa gọi lấy một lần.
Không lạ, không lạ khi lần trước nghe giọng cô ấy lạnh nhạt như vậy.
Thì ra việc mình tặng quà cho những cô khác đã bị cô ấy biết.
Nặc Nặc từ nhỏ được hai nhà cưng chiều, làm sao chịu nổi ấm ức lớn như vậy?
Cô ấy yêu anh như thế, chắc chắn là tức giận lắm.
Hứa Ngôn càng nghĩ càng bực. Những người đó nhận biết bao quà cáp từ anh, vậy mà giữ không nổi bí mật nhỏ như thế, khiến mọi chuyện đến tai Nặc Nặc.
Còn dám gọi nhờ giúp đỡ? Thật nực cười!
Hứa Ngôn vội vàng gọi cho Phó Nặc, nhưng không liên lạc được.
Cô thư ký thấy sắc mặt anh u ám, liền nũng nịu: “Tổng giám đốc Hứa, có chuyện gì vậy ạ?”
“Tôi đã nói rồi, sau khi về nước, giữa chúng ta không còn bất cứ quan hệ gì. Cô nên chú ý cách nói chuyện.” Giọng anh lạnh băng.
Cô thư ký cúi đầu ấm ức.
Hứa Ngôn giờ chẳng còn tâm trạng thương hoa tiếc ngọc, bước lên xe, bảo tài xế lái về nhà, mặc kệ cô thư ký đang đuổi theo sau.
Phó Nặc thậm chí đã chặn số của anh.
Hứa Ngôn bất lực cười khẽ, cô gái nhỏ này từ bé đã có tính chiếm hữu, không ngờ bao năm rồi vẫn còn giận dỗi kiểu này, khiến anh như được trở lại tuổi thiếu niên.
Ngày xưa chỉ cần anh nói chuyện với con gái khác vài câu, Nặc Nặc đã phụng phịu mặt, không vui.
Anh phải dỗ mãi mới chịu cười lại.
“Tiên sinh, không có quyền ra vào, không vào được.”
Tài xế dừng xe trước biệt thự, lúng túng nói.
Không hiểu sao, cổng vốn tự động mở, hôm nay lại trục trặc.
“Nặc Nặc đang giận dỗi thôi, không sao, tôi xuống đây.”
Hứa Ngôn mỉm cười càng tươi, cô gái nhỏ này còn bày trò đóng cổng không cho vào nhà nữa cơ.