5
Năm lớp mười một, một người chú họ Triệu quen biết với cha tôi đã đưa tôi và bà nội sống nương tựa nhau từ một thị trấn biên giới đến Bắc Kinh.
Ông nói nhận ủy thác của cha tôi, thay mặt chăm sóc chúng tôi một thời gian.
Thế là tôi được sắp xếp vào trường quý tộc hàng đầu Bắc Kinh — Khải Minh.
Khi ấy tôi không biết vào Khải Minh khó đến mức nào, cũng không biết cha tôi đã nói gì với chú Triệu.
Công việc của ông đặc biệt, đã hơn hai năm tôi chưa gặp ông.
Tôi chỉ biết tài nguyên giáo dục ở Bắc Kinh
tốt hơn nơi tôi từng sống rất nhiều.
Tôi phải nắm lấy cơ hội học thật tốt.
Khi giáo viên bảo tôi tự chọn chỗ ngồi, tôi không nghĩ nhiều, chọn ngay chỗ trống có tầm nhìn tốt nhất trong lớp.
Vừa tan học, vài nam sinh đã tụ lại trêu chọc người bạn cùng bàn của tôi —
người từ đầu đến cuối vẫn vô cùng yên tĩnh.
“Anh Dã chẳng phải chưa từng ngồi chung bàn với ai sao?”
“Anh Dã chẳng phải chưa bao giờ ngồi cùng bàn với ai sao?”
“Trước đây luôn chê mấy đứa con gái vây quanh ồn ào. Sao, giờ không chê nữa à?”
“Lần này định đuổi cô bé đi lúc nào đây?”
Tôi cúi đầu, bút trong tay khựng lại.
Sự bối rối khi bước vào môi trường xa lạ bị phóng đại vô hạn.
Thảo nào vị trí đẹp thế lại luôn để trống.
Thảo nào khi tôi nói muốn ngồi ở đó, thầy cô và bạn học đều lộ vẻ không tự nhiên.
Tôi vừa định xin lỗi, thì nghe người bên cạnh khẽ cười một tiếng.
“Các cậu không thấy, cô ấy nhìn rất ngoan sao.”
Đó là lần đầu tiên tôi gặp Chu Thanh Dã.
Cô gái ngoan hiền mới chuyển trường gặp phải Đại ca học đường ngông nghênh, bất cần.
6
Diêu Tô vào nhà vệ sinh nôn một lúc.
Đợi đến khi chúng tôi rời khách sạn, các đồng nghiệp đã về gần hết.
Mùa đông đầu tiên ở Hàng Thành dịu dàng hơn Bắc Kinh rất nhiều. Chỉ có điều, cơn mưa phùn bất chợt cứ khiến người ta thêm nôn nao.
Trên ứng dụng gọi xe, mãi vẫn không có tài xế nào nhận cuốc.
Lúc tôi thấy mình sắp không đỡ nổi Diêu Tô đang lờ đờ muốn ngủ, một chiếc Cullinan đen bóng dừng lại trước mặt chúng tôi.
Giang Duẫn Dực bước xuống mở cửa xe.
“Giờ này khó bắt xe lắm. Vừa hay tôi có việc gấp không quay về được, để tài xế tôi đưa hai người một đoạn.”
Gió lạnh kèm theo mưa lất phất quất vào mặt. Diêu Tô mặc hơi phong phanh, rúc vào lòng tôi run bần bật.
Tôi nhận lấy thiện ý của Giang Duẫn Dực.
“Vậy thì phiền Giang tổng rồi.”
“Chuyện nhỏ thôi. Để tôi giúp đỡ Giám đốc Diêu lên xe.”
Nói rồi, anh ta mở cửa ghế phụ phía trước, nhét Diêu Tô vào trong. Sau đó, rất lịch thiệp mà mở cửa ghế sau cho tôi.
Bên phải, Chu Thanh Dã đang tựa đầu vào gối ghế, mắt nhắm nghiền, dường như đã ngủ.
Ánh đèn xe vụt qua ngoài cửa sổ, soi lên góc nghiêng tuyệt đẹp ấy, chập chờn sáng tối.
Tôi chỉ ngẩn người một chút, rồi dưới ánh mắt của Giang Duẫn Dực, bình tĩnh chui vào xe.
Xe lăn bánh chậm rãi. Tôi siết chặt lòng bàn tay, hướng ánh nhìn ra khung cảnh đêm khuya mưa rơi bên ngoài.
Không biết vụ tai nạn đó, anh có bị thương nặng không.
Nhìn anh bây giờ… chắc không đến mức nghiêm trọng.
Thôi vậy.
Mọi chuyện của anh, từ lâu đã không còn liên quan gì đến tôi nữa.
Với Chu Thanh Dã của hiện tại, tôi chỉ là một người xa lạ chưa từng tồn tại trong ký ức.
Không ai bị mắc kẹt mãi trong quá khứ. Thật tốt biết bao.
Thật sự rất tốt.
Giang Duẫn Dực đứng nhìn chiếc xe của chính mình do tài xế của chính mình lái đi, chở người khác trong mưa gió tơi tả, chỉ đành siết chặt áo vest mỏng trên người, lạnh run.
Trong lòng thì âm thầm rủa:
“Khốn nạn thật! Ngồi trong xe nửa tiếng nhìn người ta không chớp mắt, kết quả vừa mưa là bị cướp luôn xe, đuổi mình xuống giữa đường?!”
“Trên đời còn thiên lý không đấy?!”
“Phải tránh xa mấy thằng não yêu! Não yêu là tự rước xui xẻo vào người! Trong mắt chúng chỉ có vợ, làm gì còn anh em!”
________________________________________
7
Chu Thanh Dã vẫn ngủ suốt cả đoạn đường, đến lúc chúng tôi xuống xe cũng không tỉnh lại.
Diêu Tô vì đã đi cùng xe với Chu Thanh Dã mà dằn vặt mấy ngày trời.
“Cậu nói xem, sao mình lại ngủ mất tiêu vậy chứ! Lãng phí một cơ hội được ngắm trai đẹp ở cự ly gần!”
“Nhưng nghĩ lại thì… Chu tổng lạnh như băng ấy, nếu mình không ngủ mà phải nói chuyện chắc cũng ngại chết mất.”
Cô ấy rùng mình, nghiêm túc vỗ vai tôi mấy cái.
“Vất vả rồi, đồng chí Lâm Kỳ Nguyện! Phải đối mặt một mình với gương mặt băng giá đó chắc cũng khó chịu lắm nhỉ! Mặc dù công nhận là… anh ấy đẹp thật.”
Vừa dứt lời, Chu Thanh Dã mặt không cảm xúc đi ngang sau lưng chúng tôi…
Thế là Diêu Tô lại sống trong nơm nớp suốt mấy ngày tiếp theo.
Chu Thanh Dã thì không làm khó cô ấy, chỉ thi thoảng nhếch môi cười, kiểu cười như không cười, ý tứ khó hiểu.
Khiến Diêu Tô càng hoảng hơn.