Quả nhiên, hắn cất giọng:
— Tạ Ý.
Tôi thật sự không nhớ rõ mặt hắn.
Trong ký ức chỉ còn lại hai chữ:
Ghê tởm.
Ghê đến mức chỉ cần nghĩ tới, bao tử tôi lập tức quặn lên.
Hắn nhìn Tạ Ý bằng ánh mắt dơ bẩn,
giọng nói cũng dơ bẩn như chính hắn:
“Đã là đồng tính thì sao?
Không phải thích lên giường với đàn ông à?
Hôm nay tao sẽ xem mày ‘chữa’ được chưa.”
Hắn bảo Tạ Ý cởi đồ.
Tạ Ý nắm chặt nắm tay, khớp xương siết đến trắng bệch.
Nhưng gã kia càng nói càng đắc ý,
cười đến mức khiến cả không khí cũng bẩn theo.
Hắn dụ dỗ:
“Chỉ cần mày vượt qua bài kiểm tra cuối,
mày được ra ngoài.”
Ra ngoài.
Đó là mục tiêu duy nhất của Tạ Ý.
Cậu ấy còn một người đang chờ.
Một lời hứa sinh nhật chưa kịp thực hiện.
Tạ Ý bước từng bước đến gần hắn.
Rất chậm.
Nhưng không lùi.
Rồi cậu tháo từng món quần áo.
Một cái.
Rồi một cái…
Cho đến khi trên người không còn gì che chắn.
Cậu nằm xuống nền đất lạnh như băng,
ngửa đầu nhìn khoảng trời nhỏ xíu bị khung sắt cắt đôi.
Ngay khoảnh khắc ấy, tôi chợt nghĩ:
Trong tình cảnh này, cậu ấy vẫn không do dự yêu người kia sao?
Tạ Ý vẫn nhìn bầu trời.
Không rơi một giọt nước mắt.
Không run một chút.
Gã kia nâng chân cậu lên.
Một tay kéo khoá quần xuống.
Tôi muốn ói.
Ghê tởm đến mức muốn lao lên mà xé nát hắn.
Rồi—
Một tiếng hét vang lên:
“Đánh chết nó!!”
Cả sân hỗn loạn.
Lúc tôi kịp phản ứng, Lâu Minh đã lao vào như điên.
Lâu Minh… đúng kiểu người tốt đến độ ngốc nghếch.
Cậu ấy làm việc tốt cả đời,
nhưng cũng vì việc tốt mà tự đẩy bản thân vào chốn này.
Nếu không phải cứu tôi, cậu ấy đâu bị đưa vào đây.
Lần này, cậu ấy muốn cứu Tạ Ý.
Cậu đánh tên biến thái bằng tất cả sức lực.
Chưa được mấy giây, đã bị mấy huấn luyện viên khác xông vào đè xuống,
dùng dùi cui đánh tới tấp.
Tạ Ý khựng lại hai giây.
Rồi lao thẳng vào đám hỗn chiến.
Rõ ràng…
Chỉ cần cậu ấy đứng ngoài nhìn,
thì có lẽ hôm nay đã được bước ra khỏi nơi này rồi.
Tên huấn luyện viên biến thái kia đã bị Lâu Minh đánh đến gần như nát mặt,
đến mức chẳng ai còn đủ hơi sức mà tiếp tục gây hại cho Tạ Ý nữa.
Nhưng Tạ Ý… cũng lao vào đánh.
Không cần phải làm vậy.
Không ai bắt cậu ấy phải làm vậy.
Sau đó xảy ra chuyện gì… tôi không nhớ nổi.
Kí ức vỡ vụn, như ai đó dùng dao cứa nát từng mảnh.
Tôi chỉ nhớ máu.
Rất nhiều máu.
Đỏ, tím bầm, thậm chí loang cả màu bùn đất — một thứ hỗn hợp đáng sợ đến mức muốn nôn.
Đầu của Lâu Minh…
như bị ai đập đến méo hẳn.
Còn Tạ Ý…
cũng chẳng khá hơn.
Một phần não của cậu ấy… thật sự tràn ra ngoài.
Nhóm huấn luyện viên cuối cùng cũng dừng tay.
Nhìn cảnh tượng, chúng bắt đầu hoảng loạn, cãi nhau ầm ầm.
Có kẻ đòi chạy trốn ngay.
Có kẻ lại muốn xử lý xác ngay tại chỗ.
Tôi lạnh đến mức tay chân không còn cảm giác.
Chậm rãi bước về phía hai cái xác đã không còn hơi ấm.
Tôi dùng áo khoác phủ lên người Tạ Ý.
Ngón tay chạm vào túi áo cậu, móc ra được một tờ giấy nhỏ.
Ngay khoảnh khắc đó, tôi bị ai đó đẩy mạnh sang một bên.
Một người phụ nữ lao đến,
ngã quỵ xuống đất,
gào khóc đến đứt hơi, ôm lấy thi thể Tạ Ý.
Là mẹ cậu ấy.
Bà đến để đón con mình về nhà.
Tạ Ý thật sự…
chỉ còn cách tự do đúng một bước chân.
Chỉ một chút nữa thôi…
Ngoại truyện 2 – Về cuộc đời của Ngô Đạo Vãn
Mẹ của Ngô Đạo Vãn làm tiếp viên ở quán bar, mang thai cậu khi hoàn toàn không biết cha đứa trẻ là ai.
Cậu thừa hưởng toàn bộ nét đẹp từ mẹ, từ nhỏ đã rất nổi bật.
Có vài khách quen nhìn trúng cậu, bỏ ra một khoản không nhỏ để “mua”.
Nhưng mẹ cậu không đồng ý.
Thế là Ngô Đạo Vãn lớn lên trong tiếng cười nói lả lơi, trong những ánh mắt bẩn thỉu của người lớn.
Hồi tiểu học, trong lớp có một cậu bé đỏ mặt tỏ tình với cậu.
Ngô Đạo Vãn trả lời rất thật:
“Nhưng tớ cũng là con trai mà.”
Cậu bé kia lập tức nổi điên, cho rằng cậu cố ý “lừa tình”.
Nó gọi bạn bè đến vây đánh cậu.
Mặt Ngô Đạo Vãn bị đấm tím mấy chỗ, áo quần bị xé rách, vở sách bị ném xuống bùn.
Cậu khóc, chạy đi tìm thầy cô cầu cứu.
Giáo viên chỉ nhìn cậu một cái rồi nói:
“Bọn nó không bắt nạt người khác đâu, chỉ nhắm vào em thôi. Em tự xem lại mình đi.”
Ngô Đạo Vãn biết mình không sai, nên về nhà kể với mẹ.
Mẹ cậu vừa tiễn một vị khách ra cửa, còn đang than thở tính tiền.
Nghe xong, bà trừng mắt:
“Đừng có gây chuyện. Ai chọc thì né, ai đánh thì chịu. Đừng làm tôi mất mặt.”
Cậu đành im lặng chịu đựng.
Mà càng nhịn, người ta càng lấn tới.
Cậu trở thành bao cát của cả lớp.
Lên cấp hai, cậu từng có một đoạn thời gian yên bình.
Cậu càng lớn càng đẹp mắt, mặt mũi thcậu tú như búp bê.
Vài nam sinh bắt đầu lén xem phim người lớn, nảy sinh tò mò với “chuyện nam nữ”.
Ánh mắt của chúng rồi cũng dừng lại trên người cậu.
Tan học hôm đó, Ngô Đạo Vãn bị kéo vào nhà vệ sinh.
Quần áo bị xé hết.