4.
Hôm sau, tôi đến công ty tổ chức tiệc cưới.
Lễ tân cười đứng dậy:
“Cô Lâm, cô đến để—”
“Hủy hôn lễ.”
Cô ấy chết lặng, tay khựng lại:
“Nhưng mà…”
Chưa kịp nói hết, cánh cửa bên hông bị đẩy ra.
Cố Ngôn Thâm và Lục Uyển sóng vai bước ra, phía sau là quản lý phụ trách hôn lễ của tôi, vẻ mặt khó xử.
“Cô Lâm… Cố tiên sinh vừa dặn, hôm đó sẽ đổi cô dâu.”
Tôi nhướng mày, ánh mắt mỉa mai lướt qua hai người.
Cố Ngôn Thâm hé môi, định nói gì đó.
Tôi cười lạnh, cắt ngang:
“Không cần giải thích.”
Anh ta cau mày, giọng khó nghe:
“Lâm Nhiễm, em có thể đừng lúc nào cũng châm chọc kiểu đó không?”
Tôi nhìn thẳng anh ta, giọng đầy chế giễu:
“Anh đừng hiểu lầm, tôi thật lòng chúc mừng hai người, đúng là trời sinh một cặp.”
Sắc mặt Cố Ngôn Thâm sầm xuống, còn khóe môi Lục Uyển thì cười khẽ không giấu nổi.
Ngay giây sau, ánh mắt tôi khựng lại.
Từ dưới áo khoác của Lục Uyển, lộ ra vạt váy đỏ quen thuộc.
Tôi sấn tới, giật phăng áo khoác cô ta ra.
Quả nhiên là bộ váy cưới của tôi.
Từng đường chỉ vàng thêu họa tiết phượng hoàng tung cánh,
giờ đã nhàu nhĩ, chỉ bung tung tóe, mấy hạt ngọc trai trước ngực cũng rơi mất.
Lục Uyển ngẩn ra, vội kéo áo khoác lại, lí nhí:
“Chị, chị đừng giận, tại em dáng đẹp quá thôi. Em chỉ thử một chút, ai ngờ chất lượng váy kém thế.”
Tôi nhìn chằm chằm không nói một lời.
Thấy sắc mặt tôi lạnh lẽo hơn, cô ta đỏ mắt, lí nhí:
“Không thì… em đền cho chị…”
Cố Ngôn Thâm lập tức che cô ta lại:
“Lâm Nhiễm, em chặn số, không nghe máy, chẳng phải vì không muốn cưới sao? Thiệp mời đã phát hết, giờ em đổi ý, muốn anh bẽ mặt trước thiên hạ à?”
“Nếu không có Uyển Uyển tốt bụng đứng ra thay, anh cũng chẳng biết xoay sở thế nào.”
“Cô ấy mặc váy cưới của em cũng là vì nghĩ cho em, em đừng quá quắt. Với lại, Lâm Nhiễm, chẳng qua chỉ là một bộ đồ, đáng gì để em kích động vậy?”
Tôi ngẩng đầu, ánh mắt băng lạnh:
“Đó là váy bà nội tôi, trước lúc lâm chung đã từng khâu từng mũi.”
“Ngay trên giường bệnh, bà còn lặp đi lặp lại rằng muốn thấy tôi mặc nó, xuất giá.”
Từng chữ bật ra, giọng tôi lạnh như băng:
“Giờ anh lại nói, chỉ là một bộ đồ thôi sao?”
Cố Ngôn Thâm cau mày, vừa định mở miệng thì tôi đã bất ngờ giơ tay, túm lấy mái tóc dài của Lục Uyển, lôi cô ta ra khỏi người anh ta.
“Cô muốn bồi thường?” Tôi nghiến răng, đôi mắt bùng lên lửa giận ngút trời. “Được thôi, lấy mạng mà bồi thường!”
Một cú đá thẳng vào bụng dưới, Lục Uyển thét lên thảm thiết, quỵ gối ngã xuống đất.
“Lâm Nhiễm, em điên rồi à?!” Cố Ngôn Thâm quát lớn, xông tới đẩy mạnh tôi ra.
“Bộp!”
Trán tôi va vào góc bàn, lớp băng vừa thay lập tức thấm đỏ máu.
Thế nhưng anh ta chẳng thèm nhìn tôi lấy một cái, quay phắt sang đỡ lấy Lục Uyển, mặt đầy căng thẳng.
Tôi chống bàn chậm rãi đứng dậy, đầu ngón tay chạm vào một cục chặn giấy nặng trịch.
Khẽ cười lạnh, tôi vung tay ném thẳng về phía đôi chó má kia!
Lục Uyển hét lên, Cố Ngôn Thâm chắn trước mặt cô ta. Chặn giấy sượt qua vai anh ta, rơi xuống đất vỡ vụn.
“Tôi điên rồi?”
“Cố Ngôn Thâm, giờ mới gọi là điên.”
“Hai người, chuyện này hôm nay chưa xong đâu!”
5.
Lục Uyển còn định bước lên, nhưng chạm phải ánh mắt lạnh lẽo của tôi, chân liền khựng lại, trong mắt thoáng hiện nét sợ hãi.
Cố Ngôn Thâm cau mày, giọng đầy phiền chán:
“Lâm Nhiễm, hôm nay em rốt cuộc muốn làm gì?”