Trên đường từ đồn công an trở về, sau khi được Trần Minh Châu bảo lãnh, tôi chủ động lên tiếng về chuyện ly hôn.
“Lâm Tư Uyển, em gây chuyện cũng nên biết điểm dừng.”
Tôi nhìn anh ta đang chăm chú lái xe, khẽ bật cười.
“Em đã suy nghĩ rất kỹ rồi.”
“Trần Minh Châu,” tôi nghiêng đầu, ánh mắt dứt khoát, “chúng ta nên buông tay.”
Chiếc Maserati chậm rãi tấp vào lề.
Không khí trong xe lạnh đến mức khiến người ta nghẹt thở.
“Lý do?”
Minh Châu siết chặt vô lăng, giọng anh ta lạnh băng như vừa được ướp trong đá.
“Cho anh một lý do hợp lý. Lần này em lại định giở trò gì nữa đây?”
Tôi nhìn anh ta, bỗng thấy tất cả chuyện này thật buồn cười đến vô vị.
Tôi hạ kính xe xuống, tay chỉ vào chiếc Porsche phía sau đang âm thầm bám theo, thông qua gương chiếu hậu, khóe môi nhếch lên một nụ cười nhạt.
“Em đoán, chưa đầy mười giây nữa—”
“Sẽ có người đến tìm anh.”
Tôi thản nhiên đếm ngược.
“Mười.”
“Chín.”
“Tám.”
Còn chưa kịp đếm đến bảy, một dáng người mảnh mai từ chiếc xe phía sau đã vội vã bước xuống, mắt hoe đỏ, chạy đến gần.
“Chị Tư Uyển, hôm nay em thật sự không cố ý đâu… Là vì tối nay phải đi dự tiệc với anh Minh, nên em mới về nhà lấy đồ.”
“Em hoàn toàn không biết chị đang ngủ ở đó, càng không ngờ chị lại báo cảnh sát gọi em là ăn trộm…”
“Chuyện này đúng là lỗi của em. Chị đừng vì vậy mà giận anh Minh nữa, em xin chị đấy.”
“Nếu chị vẫn còn bực…” Cô ta bám lấy tay tôi, rồi bất ngờ tự tát vào mặt mình một cái, “chị cứ đánh em đi, xem như trút giận.”
Tay tôi bị cô ta giữ chặt, chỉ cần thêm chút lực là tôi đã tát thẳng vào mặt cô ta thật rồi.
Minh Châu đột ngột quát: “Lâm Tư Uyển, em không biết giữ thể diện à?”
“Hay là để chó gặm mất rồi?”
Tôi bật cười thành tiếng. Một nụ cười chẳng mang chút hơi ấm nào.
Thấy chưa?
Tôi chẳng làm gì cả, chỉ ngồi đây yên lặng, vậy mà cuối cùng, mọi sai lầm đều đổ lên đầu tôi.
Tôi giật tay về, nhìn thẳng vào mắt Trần Minh Châu.
“Bây giờ anh hiểu chưa?”
“Trần Minh Châu,” hình như tôi đã chẳng còn nước mắt để rơi nữa. Cơn đau đã lan tới tận xương tủy, khiến tôi tê dại cả lòng. Tôi tháo dây an toàn, bình tĩnh nói rõ từng chữ:
“Đây chính là lý do.”
“Chúng ta ly hôn đi.”
Tôi mở cửa xe, đối diện với ánh mắt vừa kinh ngạc vừa không giấu nổi vui mừng của cô thư ký, khẽ mỉm cười.
“Chúc mừng cô. Sau ngần ấy năm len lỏi khắp mọi ngóc ngách trong cuộc sống của tôi và Trần Minh Châu, cuối cùng cô cũng sắp ngoi lên được rồi.”
“Tôi không cần anh ta nữa.”
Nói xong, tôi xoay người rời đi.
Trần Minh Châu vội vã bước xuống, tóm chặt cổ tay tôi.
“Lâm Tư Uyển, rốt cuộc em phát điên cái gì vậy hả? Em có biết vì em báo cảnh sát mà hôm nay anh mất trắng cả một dự án trăm tỷ không?! Chỉ vì một câu ‘em sợ’, anh vứt hết chạy đến đồn công an, để rồi thấy em cho người bắt thư ký của anh?”
“Anh đã nhịn em quá đủ rồi!”
“Em cứ nhằm vào Thư Thư, trong khi con bé ấy lúc nào cũng nói giúp em, khuyên anh đừng giận, bảo anh cố gắng sống hòa thuận với em! Đừng không biết điều như vậy!”
Tay tôi bị anh ta nắm chặt đến nhức buốt, kéo căng vết sẹo cũ, khiến tôi nhăn mặt nhìn cổ tay đỏ ửng từng mảng.
“Buông ra!”
Tôi giật mạnh tay khỏi tay anh ta, vừa xoa cổ tay đang đau, vừa vung tay tát anh ta một cái thật mạnh.
“Trần Minh Châu!”
“Tôi cũng nhịn anh đủ lắm rồi!”
Tôi và anh ta bên nhau mười năm.
Dù từng cãi vã, từng lạnh nhạt, nhưng chưa một lần nào tôi khiến anh ta mất mặt trước người khác như hôm nay.
Nhưng bây giờ, tôi không muốn nhịn nữa. Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, không quanh co:
“Tôi nói cho anh biết. Lúc tôi sốt cao nhập viện, anh cùng thư ký đi cứu chó mèo. Xe tôi bị tông đuôi, anh với cô ta thì đang ngắm sao nói chuyện đời.”
“Mỗi lần tôi gặp chuyện, người anh chọn không phải tôi. Mà là cô ta.”
“Ngay cả hôm nay, anh cho cô ta mật mã cửa nhà. Cô ta xông thẳng vào phòng ngủ khi tôi vừa uống thuốc xong, còn đang định nằm nghỉ.”
“Tôi báo cảnh sát. Nhưng thay vì hỏi tôi có sao không, anh lại bắt tôi ký vào giấy bãi nại?!”