“Sao luôn phát sáng, và em sẽ mãi đi theo ánh sáng ấy.”
Ảnh chụp bàn tay đeo chiếc nhẫn hình ngôi sao lấp lánh. Bên cạnh là một bàn tay khác, khớp xương rõ ràng, quen thuộc đến mức tôi chỉ cần liếc qua cũng nhận ra — đó là tay của Trần Minh Châu.
“Sao dẫn em đi mở mang tầm mắt!”
Ảnh chụp khoang hạng nhất. Thư Thư cười rạng rỡ, tựa sát bên gương mặt nghiêng của một người đàn ông đang ngủ — không cần đoán cũng biết là ai.
Từng bức ảnh.
Từng dòng chữ.
Bạn thân tôi tức đến mức bật dậy tại chỗ, chỉ thẳng vào màn hình mà chửi ầm lên:
“Địt mẹ con này! Trần Minh Châu mù hay sao mà không nhìn ra cái bộ mặt trà xanh của nó? Chó còn không tin nó trong sạch!”
Cô ấy nổi điên.
Còn tôi thì lại bình tĩnh đến kỳ lạ.
Có lẽ tôi đã bước qua giai đoạn “cai nghiện cảm xúc” rồi.
Trước cơn thịnh nộ của bạn thân, tôi chỉ bình thản nói:
“Trần Minh Châu biết hết mọi chuyện.”
“Biết hết?” Bạn tôi sững người, ngồi phịch xuống bên cạnh tôi.
“Đệt, vậy anh ta còn giả vờ thanh cao làm cái quái gì?”
“Trong mắt Trần Minh Châu,” tôi nói chậm rãi, “chỉ cần chưa lên giường với nhau thì vẫn được gọi là ‘trong sạch’.”
“Anh ta luôn tin rằng mình chưa từng ngoại tình.”
Trần Minh Châu luôn bám lấy cái gọi là "ranh giới đạo đức" chết tiệt ấy.
Vì vậy, mỗi lần tôi phản ứng gay gắt, anh ta lại có một câu cửa miệng như chốt hạ:
“Anh với Thư Thư hoàn toàn trong sáng, dơ bẩn là do em tự nghĩ ra! Chính vì tâm em bẩn nên nhìn đâu cũng thấy bẩn!”
Câu nói đó khiến tôi bao lần nghẹn lời, nuốt giận vào trong.
Nhưng giờ đây, khi nghĩ lại tất cả những gì đã trải qua, tôi biết mình đã thật sự buông bỏ rồi.
Tôi nhắc bạn thân: “Dịch vụ chuyển nhà sắp tới rồi.”
Tôi và Trần Minh Châu sắp ly hôn. Tôi cần quay lại nhà lấy đồ đạc — nhất là kỷ vật cuối cùng mẹ tôi để lại, vẫn còn cất giữ ở đó.
“Chỉ cần mày nghĩ kỹ là được rồi.”
Bạn tôi theo tôi về, đứng chờ ngay ngoài cửa.
Tôi đã xem story của Thư Thư, biết chắc dạo này Minh Châu đang đi công tác, nên cứ nghĩ sẽ không đụng mặt ai.
Vậy mà vừa đẩy cửa bước vào, mùi đồ ăn từ bếp đã xộc thẳng lên mũi.
Tôi tiến lại gần, cảnh tượng đập vào mắt khiến tôi như bị đổ băng xuống đầu.
Thư Thư đang ngồi xếp bằng trước bàn ăn, tay bóc tôm, vừa ăn vừa xem điện thoại, dáng vẻ vô cùng thoải mái.
Nhìn thấy tôi, cô ta giật nảy mình như bị bắt tại trận, lập tức đứng bật dậy:
“Chị Tư Uyển…”
Tôi nhìn cô ta — mặc đồ ngủ của tôi, đi dép trong nhà của tôi.
Rồi ánh mắt tôi chạm đến Minh Châu đang từ bếp bưng món ra. Nụ cười còn chưa kịp thu lại đã cứng đờ.
Anh ta gượng gạo hỏi: “Em ăn gì chưa?”
Tôi không trả lời, lướt thẳng qua anh ta đi vào phòng ngủ.
Và rồi tôi đứng sững lại.
Những mô hình tôi đặt ngay ngắn ở đầu giường bị xáo tung, ga giường nhàu nhĩ, tủ đồ có dấu hiệu bị lục lọi. Tệ nhất là: két sắt giấu kín bên trong đã bị mở ra.
Trái tim tôi thắt lại. Tôi lao đến, mở két.
Trống trơn.
“Chị… chị Tư Uyển…”
Giọng Thư Thư vang lên khe khẽ phía sau lưng tôi, run rẩy như tiếng muỗi kêu:
“Em… em xin lỗi. Hồi tụi em đi công tác về thì bị thất lạc hành lý, anh Minh bảo em ghé nhà lấy tạm đồ để mặc…”
“Em không cẩn thận… lỡ tay mở trúng cái két…”
Đầu tôi như bị tiếng nổ giáng xuống.
Tôi quay lại — và thấy trong tay cô ta là mảnh ngọc bích vỡ nát.
Mảnh ngọc mà mẹ tôi đã để lại.
Tôi chết lặng.
“Em thật sự không cố ý mà…”
“Chị Tư Uyển, em xin chị!”
Cô ta bất chợt lao đến, “phịch” một tiếng quỳ rạp xuống sàn, níu lấy tay tôi, vừa khóc vừa cầu xin:
“Xin chị tha lỗi cho em!”
“Em không biết đó là đồ của mẹ chị… em thật sự không biết!”
Cô ta ôm chặt lấy tay tôi, khóc nấc lên:
“Chị đánh em đi!”
“Em xin chị…”
“Chị cứ đánh em cho hả giận cũng được!”
Thư Thư cúi đầu, như thật sự định dập trán xuống nền nhà.
Ngay khoảnh khắc trán cô ta sắp chạm đất, một bàn tay bất ngờ chen vào giữa chúng tôi.
Trần Minh Châu đỡ lấy trán cô ta, kéo người đứng dậy, rồi bình thản nhìn tôi:
“Người chết thì cũng đã chết rồi. Đồ vật suy cho cùng chỉ là vật vô tri. Đừng vì những thứ đã mất mà làm khó người đang sống. Thư Thư đã biết sai rồi.”
Giọng anh ta nhẹ đến mức như đang nói một chuyện vụn vặt, nhỏ bé chẳng đáng bận tâm.
Còn tôi — lại biến thành kẻ hẹp hòi, nhỏ nhen.
Anh ta che chắn cho Thư Thư như đang bảo vệ một món báu vật, rồi tiếp tục nói với tôi bằng giọng điệu kiên nhẫn:
“Em đừng làm khó Thư Thư nữa. Cô ấy đã rất áy náy rồi.”
Tôi không nói được câu nào.
Cũng chẳng buồn phản ứng.
Chỉ cần Thư Thư giả vờ đáng thương, thì mọi lỗi lầm cuối cùng đều sẽ rơi hết lên đầu tôi.
Từ chuyện cô ta lén lấy hoa tai của tôi, mang tranh của tôi đi, làm vỡ ảnh cưới của tôi và Trần Minh Châu… cho đến việc tự tiện xông vào nhà tôi, phòng tôi, và bây giờ là làm vỡ món đồ cuối cùng mẹ tôi để lại.