1
Một giờ rưỡi sáng, tôi nhận được cuộc gọi từ số lạ.
Đầu dây bên kia hỏi tôi có quen Hạ Trác không.
Nói anh ta đang ở đồn, bảo tôi đến đón.
Nhưng rõ ràng Hạ Trác đang đi công tác.
Hai tiếng trước còn vừa gọi video cho tôi.
Sao có thể bị bắt được?
Tôi lập tức gọi lại cho anh, nhưng máy đã tắt.
Một linh cảm chẳng lành dâng lên trong lòng.
Tôi nhảy khỏi giường, khoác đại chiếc áo, phóng xe tới đồn cảnh sát.
Trên đường, đầu tôi như nổ tung vì đủ thứ suy nghĩ hỗn loạn.
Mới tuần trước, Hạ Trác vừa cầu hôn tôi.
Anh hứa chỉ cần công tác xong sẽ về ngay để cùng tôi chọn váy cưới.
Ngay cả những ngày đi công tác, đêm nào anh cũng gọi video cho tôi.
Làm sao mà lại bị bắt vì mua dâ//m được chứ?
Tôi thà rằng đây là cú lừa, chạy đến một chuyến rồi về còn hơn.
Đồn cảnh sát sáng trưng, chỉ có vài cảnh sát trực ca đêm.
Càng đến gần sự thật, tim tôi càng đập mạnh.
Tôi cố giữ bình tĩnh, đến quầy trực hỏi:
“Chào anh, cho hỏi ở đây có ai tên Hạ Trác không ạ? Có người gọi bảo tôi tới đón.”
Anh cảnh sát trẻ nhìn tôi từ đầu đến chân.
Tôi vội quá nên vẫn mặc nguyên bộ đồ ngủ bên trong.
Chắc bộ dạng tôi lúc đó trông tệ lắm.
Anh ta hỏi:
“Hạ Trác nào? Biết phạm tội gì không?”
Hai chữ kia thật sự khó mở miệng.
Tôi lưỡng lự hồi lâu, rồi hạ giọng:
“Mua dâ//m.”
Anh cảnh sát tra lại hồ sơ:
“Có người tên Hạ Trác bị đưa về tối nay, nhưng không phải vì mua dâm...”
Tim tôi cuối cùng cũng được thả lỏng.
Tôi vừa thở phào thì một cảnh sát khác xen vào:
“À, là cậu ta đó! Lúc bọn tôi đi tuần, thấy cậu ta với một cô gái có hành vi mờ ám, lại không chịu hợp tác kiểm tra nên đội trưởng bảo đưa cả hai về.”
Tôi còn chưa kịp hiểu ý anh ta nói là gì, thì cánh cửa phòng thẩm vấn bên trong hành lang bật mở.
Tôi quay đầu, nhìn chằm chằm về phía đó, tim đập loạn nhịp.
Rồi tôi thấy một bóng dáng quen thuộc bước ra.
Là Hạ Trác.
Và điều khiến tôi không thể tin nổi—
Hạ Trác đang nắm tay Tô Uyển.
2
Hạ Trác quay lưng về phía tôi, dịu giọng dỗ Tô Uyển:
“Được rồi, đừng khóc nữa, anh đã giải thích với cảnh sát xong rồi.”
Tô Uyển ôm lấy tay anh:
“Nếu Sương Sương biết thì sao?”
Hạ Trác khựng lại, rồi nói nhỏ:
“Không đâu, lâu vậy rồi cô ấy vẫn chưa phát hiện, chỉ cần chúng ta không nói, sẽ không có chuyện gì cả.
Đi thôi, anh đưa em về.”
Nói xong, anh ôm cô ta vào lòng, còn hôn một cái.
Tôi không ngờ họ lại sau lưng tôi mà qua lại như vậy.
Cái lạnh đêm khuya thấm vào tận xương.
Tôi siết chặt vạt áo, cố gắng không ngã quỵ.
Hạ Trác ngẩng đầu lên, vừa thấy tôi lập tức biến sắc như gặp ma.
Anh vội vàng buông tay Tô Uyển, lao tới chỗ tôi:
“Sương Sương, nghe anh giải thích—”
Anh luống cuống, định kéo tay tôi.
Tôi giơ tay, tát thẳng vào mặt anh.
Tiếng bạt tai vang lên giòn giã giữa sảnh lớn, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía tôi.
Tôi run rẩy nắm chặt tay lại, gằn từng chữ:
“Hạ Trác, anh thật khiến tôi ghê tởm.”
3
Trên khuôn mặt trắng trẻo của Hạ Trác nhanh chóng hằn lên dấu tay đỏ ửng.
Anh nghiêng đầu, im lặng không nói gì.
Ngược lại, Tô Uyển—vừa nãy do Hạ Trác đứng chắn nên không thấy tôi, nhưng cô ta đã nhìn thấy—trên mặt cô ta chẳng có chút gì là bất ngờ.