5
Sáu năm rồi, tôi lại được gặp lại Tạ Nhiên.
Anh không còn là cậu thiếu niên non nớt, bồng bột trong ký ức nữa.
Tôi từng nghĩ, nếu có một ngày chúng tôi gặp lại,
Tôi nhất định sẽ ngẩng đầu chào anh thật đàng hoàng.
Để anh biết, việc anh bất ngờ biến mất,
182 ngày sau mới dùng số lạ nhắn một câu "xin lỗi",
Tôi chẳng buồn đâu.
Nhưng tôi chưa từng nghĩ,
Chúng tôi sẽ gặp lại trong một tình huống… lố bịch thế này.
Khoảnh khắc Tạ Nhiên xoay người, tôi quay đầu bỏ chạy.
Hạ Trác gọi tên tôi rồi đuổi theo.
Đúng lúc đó, rầm một tiếng, Tô Uyển ngã quỵ, bất tỉnh.
Hạ Trác do dự vài giây, định bỏ cô ta lại, nhưng bị cảnh sát trực kéo lại:
“Này! Bạn gái ngất rồi mà anh còn chạy gì?”
Tôi đẩy cửa kính, lao thẳng ra bãi đậu xe.
Trời lạnh buốt, mưa lất phất rơi.
Tôi run lẩy bẩy, mãi không mở được cửa xe.
Như bị vắt kiệt sức lực, tôi ngồi thụp xuống đất.
Bất chợt, có ai đó khoác áo lên người tôi.
Giọng trầm ấm của Tạ Nhiên vang lên giữa đêm mưa:
“Sao chạy ra mà không mang cả tất?”
Tôi rụt chân lại, chỉ muốn chui vào đâu đó trốn đi.
Giờ tôi thảm hại đến mức nào chứ?
Vừa nhận được điện thoại là chạy ngay, đến đôi tất cũng chưa kịp mang.
Kết quả thì sao?
Vị hôn phu và bạn thân cùng nhau lừa dối tôi,
Biến tôi thành con ngốc.
Mà người chứng kiến tất cả… lại là Tạ Nhiên.
Lý trí còn sót lại đã vỡ vụn.
Tôi giật phắt chiếc áo, ném trả lại anh, gào lên:
“Liên quan gì đến anh? Anh lấy tư cách gì mà can thiệp vào chuyện của tôi?”
Tạ Nhiên khẽ thở dài trong màn đêm:
“Anh biết, anh không còn tư cách gì cả.
Nhưng vì tên khốn đó mà em để bản thân lạnh đến thế thì không đáng.
Lên xe đi, anh đưa em về.”
Tôi giấu chìa khóa xe ra sau lưng, cảnh giác nhìn anh:
“Cuộc gọi hôm nay là do anh sắp xếp đúng không?”
Lúc ở đồn, tôi nghe cảnh sát nói Hạ Trác không bị bắt vì mua dâm.
Lẽ ra họ không cần gọi người nhà tới.
Chắc chắn là Tạ Nhiên.
Anh nhận ra Tô Uyển,
Thấy cả hai có gì đó mờ ám nên mới gọi cho tôi.
Tạ Nhiên đưa tay lên gãi mũi:
“Anh thay ca trực cho đồng nghiệp, trùng hợp gặp thôi.
Những chuyện kiểu này, biết sớm một chút, đỡ tổn thương nhiều.”
6
Tôi không muốn trò chuyện với Tạ Nhiên.
Cũng không thể giữ bình tĩnh như anh.
Sau chia tay mà vẫn quan tâm được tôi có mang tất không…
Cứ như sáu năm qua chẳng từng tồn tại.
Tôi liếc anh một cái đầy lạnh lẽo:
“Vậy tôi phải cảm ơn anh Tạ chứ gì? Có cần mời anh ăn bữa cơm không?”
Tạ Nhiên cúi đầu, thu dù lại, nhét vào tay tôi:
“Không cần đâu, anh biết… em chẳng muốn thấy mặt anh.
Lên xe đi, thời tiết ở Hải Thành lạnh lắm, cẩn thận kẻo cảm.
Anh đi trước.”
Nói xong, anh xoa xoa tay, quay lưng rời đi, không hề ngoảnh lại.
Tôi nhìn bóng anh xa dần, mắt cay xè, nước mắt trực trào.
Tại sao vậy chứ? Từng người, từng người một… đều phản bội tôi!
Có lẽ vì cảm xúc quá căng thẳng, tôi vừa bước đi liền va vào một cái cây bên cạnh.
Cú va đó như giọt nước tràn ly.
Tôi gục đầu xuống vô lăng, bật khóc nức nở.
Cho đến khi cửa xe bị kéo ra, Tạ Nhiên thở dốc, cúi xuống cởi dây an toàn cho tôi:
“Sương Sương, em có sao không? Có bị thương ở đâu không?”
Anh nâng mặt tôi lên, cẩn thận kiểm tra từng chút một.
Sợ bỏ sót bất cứ vết thương nào.
Nước mắt tôi tuôn trào không ngừng, nghẹn ngào không nói nên lời:
“Anh đi đi, đi đi!
Sao còn quay lại làm gì…”
Tạ Nhiên mắt đỏ hoe, giọng nghèn nghẹn, bàn tay ấm áp lau nước mắt cho tôi:
“Tiểu Sương đừng khóc… là anh đáng chết.
Nhưng anh… không muốn chết.
Anh chỉ muốn quay lại… nhìn em thêm lần nữa.”
7
Tạ Nhiên ôm tôi, đặt tôi vào ghế phụ.
Sau đó khởi động xe, lái thật chậm, thật vững.
Trên cửa kính, phản chiếu khuôn mặt nghiêng của anh, dần dần trùng khớp với ký ức của tôi về người con trai năm ấy.
Hồi cấp ba, tôi và Tô Uyển học chung lớp.
Ngày nào cũng cùng nhau đi học, tan học.
Chỉ hôm đó, bà ngoại cô ấy mất, mẹ đưa cô ấy về quê chịu tang.
Tôi tan học một mình.
Trên con đường nhỏ, tôi bị hai tên đầu vàng chặn lại, nói muốn “làm quen”.
Tôi quay đầu bỏ chạy, nhưng bị túm ba lô kéo lại.
Tôi hét lớn “Cứu với!”.