12
Tôi không ngờ Hạ Trác lại tìm đến tận nhà.
Tay vest thẳng thớm, dáng vẻ bảnh bao, đứng trước cửa van xin mẹ tôi mở cửa:
"Bác gái, cháu thật sự đã nhận ra sai lầm của mình.
Cháu có lỗi với Sương Sương, nhưng cháu thề từ nay sẽ đối xử tốt với cô ấy gấp bội.
Xin bác khuyên cô ấy giúp cháu.
Cháu và Tô Uyển đã hoàn toàn cắt đứt rồi."
Mẹ tôi ban đầu còn nể mặt anh ta, đứng nghe hết.
Nhưng khi nghe rõ mọi chuyện, bà tức đến mức chỉ thẳng vào mặt anh ta mà mắng:
"Thì ra hai người chúng mày cặp kè với nhau! Đúng là không bằng loài cầm thú! Cút!
Cút ngay! Không đi tao báo công an đấy!"
Tôi nghe động liền chạy ra:
"Hạ Trác, anh bị điên à? Tôi đã nói đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa, sao còn dám tới?
Sao anh không chết đi cho rồi?"
Bị cả hai người mắng cho một trận, sắc mặt anh ta tối sầm:
"Tôi chỉ sai một lần, vậy là không thể được tha thứ? Là đáng chết sao?"
Tôi giận đến run người.
Mẹ tôi vừa cầm chổi lên định đánh thì tôi sực nhớ lời Tạ Nhiên dặn: đừng xung đột trực tiếp.
Tôi vội giữ mẹ lại.
Ngay lúc đó, chuyện còn bất ngờ hơn xảy ra – Tô Uyển cũng đến.
Cô ta vừa khóc vừa gào lên với Hạ Trác:
"Tôi đã bảo anh đừng tìm cô ấy nữa, vậy mà anh vẫn đến!
Cô ấy đâu có yêu anh, người cô ấy yêu là gã cảnh sát kia!"
Hạ Trác đẩy cô ta ra:
"Cút! Không có cô dụ dỗ tôi, tôi với Sương Sương đã kết hôn rồi!"
Mẹ tôi không nhịn nổi nữa, cầm chổi đập túi bụi vào người Hạ Trác.
Không đề phòng, mặt anh ta bị cào vài vết rướm máu.
Tô Uyển nhào tới che chắn cho Hạ Trác:
"Cô ơi! Đánh người là phạm pháp đấy!"
Bốp! – một cái bạt tai vang lên.
Mẹ của Tô Uyển, tay run rẩy vì giận, lạnh lùng nói:
"Để tôi xem thử, tôi đánh con gái ruột của mình thì phạm tội gì nào!"
13
Hôm trước bác Triệu (mẹ Tô Uyển) còn mang táo sang nhà tôi.
Mẹ tôi nói phải mời bác sang ăn cơm.
Vừa hay hôm nay hai kẻ đó kéo tới, nên thành ra hỗn loạn.
Bác Triệu túm tóc Tô Uyển, tát liên tiếp mấy cái:
"Đồ hư hỏng! Dám cướp đàn ông của người khác!
Mày không biết xấu hổ à? Mất mặt!"
Trước kia mỗi lần bác ấy đánh Tô Uyển, mẹ tôi luôn ra khuyên ngăn.
Nhưng lần này, cả mẹ tôi và tôi đều khoanh tay đứng nhìn, lạnh lùng theo dõi.
Hạ Trác nhíu mày, thấy không đành, liền kéo bác Triệu ra, nói với Tô Uyển:
"Em không biết phản kháng à? Đứng đó cho người ta đánh mãi à?"
Bác Triệu quay sang, cho Hạ Trác một cái tát thật mạnh:
"Mày cũng không phải thứ gì tốt đẹp! Tao nói cho mày biết, tránh xa con tao ra!"
Hạ Trác trừng mắt nhìn bà Triệu, không thể tin nổi:
“Bà bị điên à? Là con gái bà bám lấy tôi trước, rõ ràng đã nói chỉ là qua đường. Giờ cô ta lại muốn dùng đứa bé để ép buộc tôi—”
Lời vừa thốt ra, cả tôi và mẹ đều chết lặng, đồng loạt quay sang nhìn Tô Uyển.
Cô ta đưa tay vuốt tóc, khoé miệng rỉ máu, ánh mắt phức tạp nhìn khắp một lượt, cuối cùng dừng lại ở tôi, mỉm cười lạnh nhạt:
“Đúng, tôi có thai với A Trác.
Tôi yêu anh ấy, tôi sẵn sàng sinh con cho anh ấy. Còn cậu thì sao?
Diệp Sương Sương, người giả tạo nhất chính là cậu. Cậu đâu có yêu A Trác thật lòng, ngay cả động vào cũng không cho.
Giờ Tạ Nhiên trở về rồi, cậu càng chẳng thèm liếc mắt đến A Trác.”
Tôi vừa định phản bác, thì bác Triệu đột nhiên chỉ tay vào con gái, cơ thể run lẩy bẩy:
“Con… con—”
Chưa kịp nói hết câu, bác đã gục xuống.
14
Trong bệnh viện, đèn đỏ ngoài phòng cấp cứu sáng rực.
Bác Triệu lại một lần nữa được đẩy vào phòng cấp cứu.
Tôi và Tô Uyển ngồi ngoài chờ.
Mẹ tôi quay về nhà lấy giấy tờ.
Còn Hạ Trác… sau khi thấy bác Triệu ngất xỉu thì lập tức biến mất không thấy bóng.
Tôi quay sang hỏi Tô Uyển:
“Vì một người đàn ông mà làm đến mức này, cậu thấy đáng sao?”
Cô ta đột nhiên bật cười.
Cười đến khi mệt, mới tựa lưng vào tường, giọng trầm thấp:
“Diệp Sương Sương, cậu đúng là cao thượng. Chẳng lẽ chỉ mình cậu mới xứng được yêu?