16
Cái thai của Tô Uyển không ổn định, nhưng cuối cùng vẫn giữ được.
Bác Triệu cũng qua được cơn nguy kịch.
Tạ Nhiên đưa mẹ tôi về nhà xong, lại quay trở lại bệnh viện.
Anh đứng trước mặt tôi, giọng khàn đặc như vừa mới khóc:
“Tiểu Sương, anh có chuyện muốn nói.”
Tôi ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt anh đỏ hoe. Tôi khẽ gật đầu:
“Nói đi.”
Cả hai lần gặp lại Tạ Nhiên đều chẳng nằm trong dự liệu của tôi.
Không có thời gian chuẩn bị tâm lý, không kịp nghĩ ngợi.
Nên giờ, dù anh có nói gì, tôi cũng không còn xao động nhiều nữa.
Tạ Nhiên ngồi xuống bên cạnh, hít sâu một hơi, cố ổn định tâm trạng:
“Tiểu Sương, xin lỗi em.
Lẽ ra chúng ta đã hẹn nghỉ đông sẽ cùng nhau về nhà, nhưng anh được chọn vào một nhiệm vụ đặc biệt, hoàn toàn không thể liên lạc bên ngoài.
Tin nhắn chia tay đó… không phải anh muốn gửi.
Anh không đòi em tha thứ. Chỉ là… muốn nghiêm túc nói lời xin lỗi.”
Mùi thuốc khử trùng trong bệnh viện nồng nặc, khiến tôi hơi khó chịu.
Tôi hít mũi, bình thản đáp:
“Không sao. Em biết, chắc anh có lý do khó nói.”
Anh hơi há miệng, dường như không ngờ tôi lại bình thản đến thế.
Tay anh vẫn băng bó, máu thấm ra rõ ràng.
Có những chuyện nếu hỏi cũng chẳng thay đổi được gì.
Tạ Nhiên, Hạ Trác, Tô Uyển.
Ba người quan trọng nhất trong đời tôi, ai cũng nói không muốn làm tôi tổn thương.
Nhưng người khiến tôi đau lòng nhất—lại chính là họ.
Mà giờ đây… tôi cũng chẳng còn để tâm nữa rồi.
Tôi quay đầu nhìn anh, khẽ nói:
"Tạ Nhiên, từng có lúc em nghĩ rằng… anh đã chết rồi.
Tai nạn, bắt cóc, trả thù… em nghĩ đến mọi khả năng.
Về sau, em dần chấp nhận sự thật—chỉ đơn giản là anh biến mất.
Thời gian trôi quá lâu, em không còn cần lời xin lỗi của anh nữa, cũng chẳng cần anh nữa."
Tôi nghĩ, anh nên hiểu rõ ý tôi.
Đến muộn rồi, thì không cần phải đến nữa.
Đôi mắt đen láy của Tạ Nhiên bỗng phủ một tầng sương mờ.
Anh chớp mắt liên tục, vội quay đi, không dám nhìn tôi thêm lần nào.
Giọng anh run nhẹ, nghèn nghẹn:
"Xin lỗi."
Còn tôi lại thấy nhẹ lòng hơn bao giờ hết:
"Không sao, anh còn sống, lại thực hiện được ước mơ làm cảnh sát. Với em, vậy là kết thúc trọn vẹn rồi."
Tạ Nhiên không nói gì, chống khuỷu tay lên đầu gối.
Bờ vai rắn rỏi ấy, khẽ run lên.
Anh đang khóc.
17
Tôi chủ động đổi đề tài, không muốn không khí tiếp tục ngột ngạt:
"Em nói rồi, em không giận anh đâu. Dù sao anh cũng từng cứu mạng em một lần mà.
À, không phải anh đang công tác ở Hải Thành sao? Sao lại về quê?"
Tạ Nhiên nghèn nghẹn đáp:
"Anh vừa quay về, liền hỏi thăm tin tức về em.
Nghe nói em định cư ở Hải Thành, còn đính hôn rồi.
Một mặt anh thấy nhẹ nhõm vì em sống tốt, mặt khác lại buồn… buồn vì em đã quên anh.
Trùng hợp hôm đó, anh thay ca đồng nghiệp đi làm nhiệm vụ, gặp ngay Tô Uyển và gã kia đi thuê phòng.
Chuyện sau đó em cũng biết rồi.
Tiểu Sương à, anh không theo dõi em. Anh đã nộp đơn từ lâu, xin về quê công tác."
Tôi bật cười, thật ra tôi cũng chẳng nghĩ anh theo dõi tôi:
"Nói đi cũng phải nói lại, vẫn phải cảm ơn anh. Nếu không, em còn bị bịt mắt mãi."
Tạ Nhiên dần lấy lại bình tĩnh.
Anh ngồi thẳng người, quay sang nhìn tôi.
Hàng mi dài thẳng vẫn còn đọng giọt nước mắt, trái ngược hoàn toàn với dáng vẻ lạnh lùng, mạnh mẽ thường ngày của anh.
Anh chớp mắt mấy lần, thấp giọng nói:
"Anh đã nói với em từ trước rồi, Tô Uyển không phải người tốt, nhưng em không nghe.
Anh không ở bên cạnh, em lại bị cô ta làm tổn thương rồi phải không?"
Trong giọng nói, xen lẫn chút uất ức và trách móc.
Lúc đó tôi và Tô Uyển thân đến mức không giấu nhau chuyện gì.
Còn Tạ Nhiên thì chẳng nói rõ lý do, chỉ bảo tôi đừng thân với cô ta, sao tôi có thể chấp nhận?
Tô Uyển còn từng trêu chọc:
“Không lẽ Tạ Nhiên thấy tụi mình thân quá nên ghen hả?”
Giờ nghĩ lại, sau tất cả những gì Tô Uyển làm với anh, mới hiểu…
Hóa ra cái ánh mắt lạnh lùng mỗi lần gặp cô ta, không phải vì cáu kỉnh vô cớ.
Tôi khẽ cười, an ủi anh:
"Biết bây giờ cũng chưa muộn. Em đã cắt đứt với cô ta rồi.
Chờ mẹ cô ta tỉnh lại, chuyện này cũng xem như khép lại."
Thái độ của Hạ Trác rõ ràng: anh ta không yêu Tô Uyển, chỉ chơi bời.
Nhưng lần này, Tô Uyển lại như thật lòng.
Cô ta mang thai con anh ta, gấp rút muốn kết hôn, chỉ vì sợ bụng to lên sẽ bị mẹ phát hiện.
Bác Triệu quản rất chặt, lại đặc biệt sĩ diện.
Có lần, sau khi bị mẹ đánh, Tô Uyển ngồi khóc trong phòng tôi.
Cô ta nói:
"Tại sao bà ấy lại lấy hận thù với ba tôi, trút hết lên đầu tôi?
Bà ấy mất mặt thì cứ tìm cách lấy lại danh dự qua tôi, vậy tôi là cái gì chứ?"
Tôi chẳng biết an ủi gì, chỉ có thể ở bên cạnh cô ấy, chia cho cô ấy hết chỗ bánh kẹo mà tôi giấu riêng.
Để cô ấy biết, cũng có người yêu thương cô ấy.
Nhưng… chó nuôi không quen, sẽ cắn lại chủ thôi.
18
Tô Uyển tỉnh lại thì lập tức xuất viện, lặng lẽ quay về Hải Thành.