7
Mưa lớn ngoài cửa sổ đập rầm rầm vào khung kính.
Tôi choàng tỉnh khỏi giấc ngủ khi trời đã về trưa.
Cơn đau dạ dày dữ dội kéo đến, tôi vừa định lồm cồm bò dậy để tìm thuốc.
Thì điện thoại đổ chuông — là cuộc gọi từ Lục Cạnh Trì.
“Anh gửi bài phỏng vấn cho em rồi đấy.”
“Vâng, cảm ơn anh.” Tôi gắng gượng chịu đựng cơn đau, yếu ớt đáp lại.
Anh bỗng chuyển giọng, giọng nói mang theo hàm ý sâu xa:
“Hứa Mộc Mộc —”
“Với mối quan hệ hiện tại của chúng ta, nếu có người muốn dây dưa, thì cũng là em dây dưa anh.”
“Thế nên em cũng không cần dè chừng đến mức không thèm trả lời tin nhắn của anh đâu.”
Nói xong, tôi mở WeChat.
Trong khung hội thoại, Lục Cạnh Trì đã gửi cho tôi mấy tin nhắn liên tục.
Tôi không nhắn lại cái nào.
“Xin lỗi, lúc nãy em không để ý.”
“Tốt nhất là vậy!”
Anh lại nhắn thêm:
“Anh không thích nợ người khác ân tình. Giờ em đến câu lạc bộ mời anh một bữa, coi như chuyện hôm đó xong rồi.”
Tôi vốn không muốn dính dáng gì thêm đến anh nữa.
Nhưng hiện tại, tôi đau đến mức thật sự không ra khỏi nhà nổi.
Chỉ đành cắn răng hỏi:
“Vài hôm nữa được không? Giờ em thấy không khoẻ lắm.”
Bên kia điện thoại im lặng vài giây.
Rồi anh đáp gọn lỏn:
“Gửi địa chỉ cho anh. Anh qua ngay.”
“Bữa này, chỉ có thể ăn hôm nay.”
Điện thoại lập tức ngắt!
Tôi đành phải gửi địa chỉ cho anh, sau đó cố lê ra ngoài mua thuốc.
Tiểu Tiểu hôm nay đi công tác, trong nhà không có ai.
Uống thuốc xong, nhưng cơn đau vẫn không giảm, mồ hôi lạnh rịn ra đầy trán.
Tôi mơ mơ màng màng thiếp đi.
Không biết đã ngủ bao lâu, tiếng chuông cửa vang lên khiến tôi tỉnh giấc.
Tôi gắng gượng đứng dậy ra mở cửa.
Nhưng ngay khoảnh khắc mở cửa, đầu óc tôi choáng váng.