1.
Vỏ súng tín hiệu lạnh buốt áp vào lòng bàn tay tôi.Tôi chĩa nòng súng thật vững, nhắm thẳng vào chiếc bình kim loại màu bạc khắc dòng chữ “AF-001”.
“Trần Minh Minh, anh chắc chắn muốn chơi tới mức này sao?”
Giọng tôi run lên vì lạnh, nhưng từng chữ phát ra đều rõ ràng và cứng rắn.
Đầu dây bên kia, tiếng cười điên rồ của Trần Minh Minh đột ngột im bặt.Ngay sau đó là tiếng Tạ Linh hoảng hốt vang lên:
“Chị Yến, chị đừng manh động! Thứ đó... thứ đó không được đụng bừa đâu!”
Tôi bật cười lạnh lẽo, hơi thở trắng xóa kết thành từng cụm sương trước mặt.
“Giờ mới biết sợ hậu quả à?Lúc nhốt tôi vào đây, sao không nghĩ tới hậu quả?”
Trần Minh Minh vẫn còn cứng miệng:
“Tần Yến, em thôi dọa người đi!Chỉ là một trò đùa thôi mà, có cần thiết lấy hàng hóa đắt tiền của công ty ra trút giận không?”“Em có biết cái đó là gì không mà dám chĩa súng vào? Mau bỏ súng tín hiệu xuống!”
Tôi không trả lời, chỉ dùng bàn tay còn lại nhẹ gõ lên chiếc bình kim loại bên cạnh.
Một tiếng vang thanh giòn lập tức vang vọng khắp kho lạnh, xé toạc sự tĩnh lặng đến nghẹt thở nơi đây.
“Đây là ‘của quý’ của Tổng giám đốc Trương đấy.”“Để có được ống này sinh ra người thừa kế, bà ta đã bỏ ra 200 triệu tệ, nhập từ một bộ tộc trưởng ở châu Phi!”“Nghe đâu là gen hiếm trăm năm có một, cực phẩm hàng đầu!”“Tôi là trưởng phòng kiểm định, đích thân làm thủ tục nhập kho.Anh hỏi tôi có biết không á?”
Đối thoại trong bộ đàm, hoàn toàn rơi vào im lặng.
Tôi có thể tưởng tượng rất rõ khuôn mặt tái mét của Trần Minh Minh và Tạ Linh trong phòng điều khiển giám sát bên ngoài.
Giá trị của thứ này, hai người bọn họ biết rõ hơn ai hết.
Hôm nhập kho, đích thân Tổng giám đốc Trương đến giám sát từ đầu đến cuối.Thậm chí đến cả găng tay của công nhân bốc xếp bà ta cũng yêu cầu phải là loại mới nguyên, chưa từng sử dụng.
Bà ta từng lạnh giọng tuyên bố:
“Chỉ cần món hàng này xảy ra một chút sơ suất, tất cả những người liên quan sẽ bị ‘dọn sạch’ khỏi thành phố này.”
Giọng Tạ Linh lại vang lên, nghèn nghẹn như sắp bật khóc, mang theo vẻ oan ức cực độ:
“Chị Yến à… bọn em thật sự chỉ muốn đùa chút thôi, tạo không khí vui vẻ mà…”“Tại bình thường chị cứ lạnh lùng xa cách, mọi người đều thấy sợ…”“Chị bỏ súng xuống được không? Một lát nữa là anh Minh sẽ mở cửa cho chị rồi…”
Chưa dứt câu, Trần Minh Minh đã vội vàng tiếp lời:
“Đúng đúng đúng! Yến, là tụi anh đùa thôi mà! Anh sẽ tìm cách mở cửa ngay!”“Có thể là hệ thống khóa bị lạnh đông, đừng hoảng, để anh đi lấy đồ sửa.”
Tôi nghe bọn họ một tung một hứng, trong lòng như bị dội một gáo nước lạnh.Dù lạnh đến run rẩy, nhưng chính khoảnh khắc ấy lại khiến tôi tỉnh táo hoàn toàn.
Hệ thống điện bị đóng băng?
Đừng đùa.
Cánh cửa kho lạnh nhập khẩu từ Đức này được thiết kế để vận hành ổn định trong môi trường -50°C, kể cả khi toàn bộ hệ thống rơi vào chế độ khẩn cấp.
Hắn thật sự nghĩ tôi là kẻ ngốc sao?
Tôi siết chặt khẩu súng, giọng rét lạnh:
“Đừng diễn nữa.”
“Tôi cho các người mười giây — mở cửa ngay lập tức.”
“Đừng quên, các người vẫn đang livestream.”
“Nếu Tổng giám đốc Trương nhìn thấy ‘của quý’ mà bà ta tốn 200 triệu tệ để mua bị hủy hoại ngay trước mắt hàng triệu người xem,anh nghĩ mình có thể sống yên đến sáng mai không?”
“Mười giây. Đếm ngược bắt đầu.”
“Mười.”
“Chín.”
Tôi bắt đầu đếm ngược.Ngón tay cứng đờ vì lạnh đặt lên cò súng tín hiệu, sẵn sàng bóp cò bất cứ lúc nào.
Từ bộ đàm, giọng rống đầy tức giận của Trần Minh Minh và tiếng nức nở của Tạ Linh vang lên:
“Đồ điên! Tần Yến, cô đúng là con điên thật rồi!”
“Anh Minh… giờ sao đây… phòng livestream bùng cháy rồi…Top 1 donate nói… muốn xem chị ấy thật sự nổ súng luôn kìa…”
“Im miệng!”
“Ba.”
“Hai.”
Ngay giây cuối cùng, khi tôi sắp bóp cò, Trần Minh Minh gào lên trong cơn hoảng loạn:
“Đừng! Tôi mở! Tôi mở ngay đây!”
Tôi khẽ thở phào, nhưng sự căng thẳng vừa được nới lỏng liền khiến cơ thể tôi run lên dữ dội hơn.
Thế nhưng… nửa phút trôi qua.Tôi bắt đầu thấy khó thở.
Cánh cửa kho lạnh vẫn không nhúc nhích — như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Ngay sau đó, giọng nói lảng tránh đầy giả tạo của Trần Minh Minh lại vang lên trong bộ đàm:
“Ai da… Tần Yến à, xin lỗi nhé.”
“Hồi nãy tôi căng quá nên nhập sai mật khẩu ba lần, hệ thống khóa điện tử tự động chuyển sang chế độ đóng băng.”
“Giờ thì phải đợi kỹ sư đến mới mở được…”
2.
Nghe xong câu đó, tim tôi như rơi thẳng xuống đáy vực.
Kỹ sư gần công ty nhất, dù lập tức xuất phát, cũng phải mất ít nhất một tiếng mới tới được.
“Trần Minh Minh, anh đang đùa tôi à?”
“Sao lại gọi là đùa chứ?”