3.
Tiếng tôi kêu cứu vừa dứt, bộ đàm liền vang lên giọng bình tĩnh của Trần Minh Minh.
“Chú Vương hả? Chưa về đâu, bọn cháu đang tăng ca.”
Hắn đã chuyển kênh bộ đàm sang kênh chung, khiến chú Vương không nghe được lời cầu cứu của tôi.
“Chị Yến đang kiểm lại số lượng trong kho lạnh.”“Hàng cuối trước lễ Quốc khánh, chị ấy cẩn thận lắm, nhất quyết tự mình trông coi.”
“Bọn cháu ở đây hỗ trợ, lỡ có chuyện gì còn kịp trở tay.”
Tạ Linh lập tức phụ họa, giọng ngọt hệt đường mía:
“Phải đó chú, chị Yến chăm chỉ lắm, bọn cháu khuyên nghỉ rồi mà chị không chịu.”“Chị còn bảo trong kho mát, đầu óc tỉnh táo hơn, dễ tập trung công việc nữa cơ.”
Chú Vương nghe xong, dường như thật sự tin.
“Ôi, cái con bé này, làm việc gì cũng hết lòng. Mấy đứa cũng vất vả rồi.”
“Vậy tiếp tục làm đi, chú đi kiểm tra mấy khu khác.”
Tiếng bước chân dần dần xa khỏi cánh cửa.
Tia hy vọng cuối cùng của tôi…bị bọn chúng bóp nát nhẹ nhàng như bóp một con kiến.
Tôi ngồi bệt xuống nền, nhìn cánh cửa thép dày nặng không chút dao động.Cả người hoàn toàn rơi vào cảm giác chết chìm trong tuyệt vọng.
Bộ đàm chuyển lại về kênh riêng.Giọng cười mỉa của Trần Minh Minh truyền tới, rõ ràng đến mức như hắn đang đứng ngay cạnh tôi.
“Nghe rồi chứ, Tần Yến.”
“Trong mắt mọi người, em là đứa mê công việc, là nữ cường, là mẫu nhân viên kiểu mẫu.”
“Cho dù em có bị đông chết ở trong đó, người ta cũng chỉ nói em là lao động tiên tiến hy sinh vì công việc.”
“Còn có khi lên bài tuyên dương nữa ấy chứ.”
Tiếng cười của Tạ Linh vang lên, chói tai và điên dại hơn:
“Chị Yến, chị nghe chưa? Top 1 donate lại quẹt thêm mười cái ‘Lễ Hội Lớn’ rồi kìa!”
“Ảnh nói rồi. Chỉ cần bây giờ chị quỳ xuống, học vài tiếng chó con kêu… là ảnh sẽ tăng nhiệt độ cho chị.”“Thế nào? Suy nghĩ đi?”
Sỉ nhục.Là sỉ nhục trần trụi đến đỏ mắt.
Họ không chỉ muốn lấy mạng tôi.Họ còn muốn trước khi tôi chết, giẫm nát nhân phẩm của tôi thành tro bụi.
Tôi nghiến chặt răng, mùi tanh của máu tràn đầy trong miệng.Thân thể tôi lạnh dần, mí mắt nặng đến mức không nâng nổi.
Tôi biết rất rõ.Đây là dấu hiệu hạ thân nhiệt đã bước vào giai đoạn nguy cấp.
Nếu cứ tiếp tục thế này, tôi sẽ mất ý thức, hô hấp suy yếu, rồi tim ngừng đập.
Tôi sẽ chết ở đây sao?Chết trong cái bẫy được hai kẻ đó tỉ mỉ bày ra?Chết để dọn đường cho chúng đường hoàng ở bên nhau?
Không.Tôi không cam lòng.
Tôi bám lấy giá hàng, run rẩy đứng dậy bằng chút sức lực cuối cùng.
Nếu họ đã cắt đường sống của tôi.Vậy thì—mọi người cùng chết đi.
Trong khoảnh khắc cơ thể suýt đổ sụp, tôi giữ chặt tay cầm súng.Nhưng lần này, tôi không nhắm vào ống nghiệm nữa.
Tôi hơi nâng nòng, nhắm thẳng vào lớp vật liệu cách nhiệt màu vàng phía trên giá hàng—Thứ mà chỉ cần bén lửa, là đủ khiến cả kho lạnh biến thành lò thiêu.
Hành động của tôi, rốt cuộc cũng khiến Trần Minh Minh nhận ra điều bất thường.Tiếng cười ngạo mạn của hắn đột ngột dừng lại.
“…Em… em thật sự muốn làm à?”
Trong giọng nói ấy, lần đầu tiên xuất hiện sợ hãi thật sự.
Tôi không trả lời.Tôi chỉ siết cò súng.
“Đoàng!”
Một tiếng nổ khô đanh vang lên.Tia lửa đỏ rực vút ra, như con rắn lửa phóng thẳng lên trần.
Chỉ trong nháy mắt—lửa bùng nổ.
Qua bộ đàm, tiếng thét thất thanh của Tạ Linh xé toạc không khí:
“Cháy rồi! Aaaaa—!”
Kế đó là tiếng gào điên loạn của Trần Minh Minh:
“Dập lửa! Nhanh! Mẹ kiếp, dập lửa đi!!!”
Nhưng tất cả đã quá muộn.
Hệ thống báo cháy toàn nhà máy bị kích hoạt.Còi báo động vang lên chói tai, dội khắp không gian băng lạnh.
Tiếng chuông đó, nghiến nát tiếng cười, tiếng giễu cợt, và cả tiếng hoảng loạn của bọn họ.
4.
Lớp cách nhiệt bằng bọt polyurethane là vật liệu dễ cháy.Một khi bén lửa, ngọn lửa sẽ lan rất nhanh và sinh ra khói độc chứa xyanua.
Đó là bài học đầu tiên trong khóa đào tạo của tôi khi vào làm trưởng bộ phận kiểm định.
Còn Trần Minh Minh và Tạ Linh thì rõ ràng quên sạch.
Lửa bùng lên trước mắt tôi, khói đen đặc quánh lập tức cuốn vào mũi và miệng.Tôi không né tránh, ngược lại, tôi cố hít sâu một hơi, để hơi nóng len vào lá phổi đang lạnh cứng.
Cơn ho dữ dội khiến ý thức của tôi tạm thời được kéo về.
Tôi phải tỉnh táo.Hệ thống phòng cháy sẽ tự động kích hoạt mức cảnh báo cao nhất.Bên trong kho sẽ phun CO₂ nồng độ cao để dập lửa.
Trước khi đội cứu hộ đến, tôi có thể sẽ bị ngạt chết trước.
Tôi lết người về phía cửa, đôi chân cứng đờ như không còn thuộc về mình.Mỗi lần nhích lên một chút, đều đau như có dao cứa vào xương.
Trong bộ đàm, tiếng gào thét của hai người kia đã biến thành tiếng khóc hoảng loạn: