1
Tôi phẫn nộ hét lên: “Là ai làm chuyện này?!”
Bạn trai tôi cùng cô ta cười phá lên đầy khoái trá:
“Ha ha ha, nhìn cái mặt cô kìa, tức đến méo cả miệng rồi! Buồn cười chế//t mất!”
Lúc đó tôi lập tức hiểu ra, cô ta vì trò đùa vô duyên đó mà đã lén tráo hết huyết thanh của tôi.
Tôi tức đến toàn thân run rẩy:
“Cô lấy mạng người ra làm trò đùa được à?!”
Bạn trai tôi lạnh nhạt ném cho tôi một lọ thuốc sát trùng:
“Chỉ là một con rắn vô hại thôi, cần gì gào lên như thế? Dùng iod bôi vào là được rồi.”
Tôi không phí lời, rút điện thoại vệ tinh ra gọi:
“Ba, con bị rắn độ//c cắn, toàn bộ huyết thanh đã bị đánh tráo. Mau lập tức điều động cứu viện!”
Vừa dứt lời, điện thoại bị Lục Dã giật lấy. Hắn nhìn tín hiệu cấp cứu đã được gửi đi, trán nổi đầy gân xanh:
“Lâm Khê, em điên rồi à? Nhiệm vụ nghiên cứu lần này nhóm bọn anh chuẩn bị suốt cả năm trời, em chỉ một cú điện thoại là muốn phá hủy hết mọi công sức của bọn anh sao?!”
“Em có biết nếu hoàn thành nhiệm vụ này, anh sẽ được thăng chức không? Em cố tình muốn cản đường anh đúng không?!”
Vừa nói, hắn vừa định bấm hủy tín hiệu cầu cứu.
Tôi giật lại điện thoại, ném thẳng vào đống lửa trại.
“Tôi là đội trưởng. Tôi ra lệnh: tất cả ở nguyên tại chỗ, chờ cứu viện!”
Tô Mạn kéo nhẹ tay áo Lục Dã, chu môi oán trách:
“Lục chó, em chỉ muốn đùa chút thôi, đâu ngờ đội trưởng lại phản ứng gắt vậy… không biết đùa gì hết…”
“Anh chẳng thường bảo chị ta làm nhiệm vụ suốt ngày, gan to bằng trời mà? Ai ngờ chỉ một con rắn vô hại lại dọa chị ta sợ đến mức này…”
Cô ta nhìn tôi, giọng đầy khiêu khích.
Tôi nhìn gương mặt đáng ghét đó, lửa giận càng bốc cao.
Tô Mạn vốn không phải thành viên trong nhóm nghiên cứu. Là Lục Dã lén lút giấu cô ta vào thùng dụng cụ trong xe hậu cần. Khi tôi phát hiện thì xe đã tiến vào khu rừng, không thể quay đầu, tôi đành miễn cưỡng chấp nhận cho cô ta đi theo.
Không ngờ lại là rước họa vào thân!
Lục Dã dịu dàng vén tóc cô ta, giọng dỗ dành như mật chảy:
“Đừng để ý, cô ta thích làm ra vẻ đội trưởng, suốt ngày hô mưa gọi gió.”
Khi quay sang tôi, hắn đã không còn chút kiên nhẫn:
“Đừng làm quá lên nữa, chỉ là một con rắn nhỏ hù dọa thôi, có độ//c chỗ nào mà phải sợ?”
Tôi chỉ vào dấu răng đang rỉ má//u đen trên bắp chân, da quanh đó đã thâm tím, sưng tấy:
“Anh mù à? Vết thương còn đang chảy má//u đen! Con rắn đó rõ ràng có độ//c!”
Tô Mạn chen vào:
“Thật sao?”
Cô ta giơ tay, lộ ra mấy quả rừng bị bóp nát, nước đỏ thẫm chảy dọc theo kẽ tay:
“Tôi thấy chị vừa bôi mấy quả này lên vết thương mà, tất nhiên má//u sẽ đen rồi! Hay chị cũng muốn tham gia trò đùa này?”
Lục Dã liếc quả rừng rồi nhìn lại tôi, trong mắt tràn đầy khinh ghét:
“Lâm Khê, em thấy như vậy vui lắm à?”
Tôi há miệng định phản bác.
Nhưng cơn choáng váng dữ dội ập đến, chất độ//c bắt đầu lan khắp cơ thể. Tôi không còn tâm trí đôi co nữa.
Tôi xé vạt áo khoác, buộc chặt đùi để chặn độ//c lan ra.
Phải hút máu độ//c ra càng sớm càng tốt.
Nhưng vết cắn ở sau gối, tôi tự mình không làm được.
“Lục Dã… giúp em hút má//u độ//c ra được không?”
Tôi ngẩng đầu nhìn hắn, giọng khẩn cầu.
Tô Mạn lập tức hét toáng lên, trợn mắt trêu chọc:
“Lục chó, bạn gái anh gọi anh qua hôn chân đó, còn đứng ngây ra làm gì!”
“Trời ơi, bạn gái đói lắm hay sao, giữa ban ngày ban mặt đòi ‘hành sự’ ở đây luôn kìa!”
Tiếng cười rộ lên từ cả nhóm.
Lục Dã đỏ mặt, trợn mắt lườm tôi:
“Lâm Khê, em còn biết xấu hổ không?! Nếu thèm khát quá thì lấy đế giày mà tự dập đi, đừng làm bẩn mắt tôi!”
Tôi giận đến mức mắt hoa lên, nhìn má//u đen trào ra càng lúc càng nhiều. Tôi nghiến răng, rút dao găm rạch toạc vết thương, ép cho bằng hết má//u độc chảy ra.
Tô Mạn hả hê nhìn tôi má//u me đầy chân:
“Trời đất, có cần nghiêm trọng thế không? Không phải chỉ là một trò đùa thôi à?”
Cô ta còn huých vai Lục Dã:
“Lục chó, bạn gái anh đang tự hành đấy, không dỗ à?”
Lục Dã mặt mày u ám, sải bước đi về phía tôi. Tôi còn tưởng cuối cùng hắn cũng chịu tin, ai ngờ…
Bốp!
Một cú đá như trời giáng giáng mạnh vào lưng tôi.
“Còn giả vờ gì nữa? Chỉ mới nói có hai câu mà đã phải làm trò tự hại mình? Định dùng chiêu trò để ép tôi nhượng bộ à? Có giỏi thì cứ cứa luôn cổ đi!”
Tôi ngã nhào, lưng đập mạnh vào đoạn cành gãy sắc nhọn, đau buốt đến choáng váng.
Lục Dã đứng nhìn từ trên cao, ném cho tôi lọ sát trùng như vứt rác.
“Cầm lấy, tự xử đi! Đừng giả chế//t nữa!”
Lọ thuốc lăn vài vòng rồi nằm lại trong bùn.
Tôi cúi đầu, giọng lạnh lùng:
“Lục Dã, chúng ta chia tay đi.”
2
Lục Dã sững người, rồi như chợt hiểu ra điều gì, ánh mắt đầy khinh bỉ:
“Ha, tự làm mình bị thương để lấy lòng thương không hiệu quả, giờ lại lôi chia tay ra dọa tôi à? Lâm Khê, cô diễn vừa vừa thôi được không?”
Một cảm giác bất lực cuộn trào nơi lồng ngực.
Tôi không đáp lại, run rẩy chống người dậy, lục tìm trong ba lô.
Bên trong lẽ ra phải có một bình xịt khẩn cấp, dùng để làm chậm quá trình lan truyền độc tố.