1.
Đêm qua ta thức trắng, cặm cụi viết suốt một đêm thông tin tình báo, vừa báo xong tình hình gần đây của Thái tử Huyền Trinh.Mới chỉ chợp mắt được một chút đã bị người gọi dậy.
“Thanh Vu cô cô, điện hạ truyền gọi.”
Ta dụi mắt bò dậy, lảo đảo đi về phía điện Hoa Thanh của Huyền Trinh.Tuy bị gọi là "cô cô", nhưng ta mới vừa tròn hai mươi.Vào Đông cung đã bảy năm, hiện nay là cung nữ thân cận nhất bên cạnh Huyền Trinh, coi như cũng đã bước được một bước ra khỏi tầng lớp hạ nhân tầm thường.
Khi đến nơi, hắn đang tưới hoa trong sân.Trên người khoác một chiếc trường bào rộng rãi, tóc dài như mực buông nửa, chỉ dùng một chiếc trâm ngọc xanh buộc hờ.
Hôm nay trời quang mây tạnh, ánh mặt trời chiếu lên gương mặt hắn, khiến cả người toát ra vẻ yên bình và lười nhác hiếm thấy.
Ta khựng lại một chút, thầm cảm thán —Gương mặt tai họa này, dù đã hầu hạ hắn bảy năm, đôi khi vẫn khiến ta không khỏi thất thần.
“Điện hạ.”
Ta bước lên hành lễ.Hắn dừng tay tưới nước, nghiêng đầu nhìn ta:
“Thanh Vu, lại đây, giúp cô búi tóc.”
“Dạ.”
Hắn ngồi xuống nhuyễn tháp, ta đứng phía sau, nhẹ tay chải tóc cho hắn.
Đột nhiên nghe hắn khẽ thở dài.
Bản năng nằm vùng lập tức khiến lòng ta chấn động, vô thức hỏi:
“Điện hạ vì sao thở dài?”
Hắn hơi nhắm mắt, lông mày khẽ nhíu:
“Đêm qua cô ngủ chẳng yên giấc.”
"Có một con chim, cứ ở ngoài điện kêu không ngớt."
Tay ta khựng lại, một cảm giác chẳng lành chợt dâng lên trong lòng.
"Cô thấy phiền, liền sai người bắn hạ nó. Nào ngờ, lại là một con bồ câu xám."
Trán ta rịn mồ hôi lạnh.
"À, suýt quên... trên chân con chim ấy còn buộc một mảnh giấy."
Hắn khẽ ngồi thẳng dậy, nghiêng đầu nhìn ta, ánh mắt trong trẻo nhưng ẩn chứa vô vàn hàm ý không rõ ràng.
Khóe môi hắn khẽ nhếch, nụ cười nhẹ như gió:
"Bồ câu thì đã cho người mang đi hầm rồi. Còn mảnh giấy kia... Thanh Vu, ngươi có muốn xem thử không?"
Phập—
Chiếc lược trong tay rơi xuống đất.
Ta ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt của hắn, tim đập loạn. Một khắc sau, ta quỳ sụp xuống.
Xong rồi! Thân phận bị lộ rồi!
2.
Bảy năm trước, khi ta tiến cung làm cung nữ, đã mang theo một nhiệm vụ bí mật.Ở bên cạnh Thái tử, chiếm được lòng tin của hắn.Chờ đến ngày hắn đăng cơ, ta sẽ trở thành thứ vũ khí giấu mình sát bên long ỷ.
Vậy nên suốt bao năm qua, ta gần như không có hành động gì lớn.Việc ta bận tâm nhất mỗi ngày, chính là đoán xem trong lòng Thái tử đang nghĩ gì.Tìm cách lấy lòng vị Thái tử như băng lạnh ấy, khiến hắn vui lòng.
Còn việc đánh cắp những cơ mật quốc gia tối thượng... thực tình là chưa từng.Những thư tín ta gửi ra ngoài, nhiều nhất cũng chỉ là kể mấy chuyện vặt:Thái tử hôm nay ăn gì, tiêu khiển thế nào, ai lại chọc giận hắn...
Cho nên… ta đâu có phạm tội đáng chết, đúng không?
Trong địa lao âm u, ta cố tự trấn an mình như thế.Nhưng càng nghĩ, lòng lại càng lạnh.Có lẽ kiếp này, ta thật sự khó thoát khỏi kiếp nạn rồi...
Ta quỳ rạp trên nền đất, trán dập xuống từng cái.
Đang lúc tuyệt vọng, cánh cửa địa lao bỗng "két" một tiếng mở ra.Ta giật mình ngẩng đầu nhìn về phía đó.
Ánh sáng đột ngột rọi vào chói mắt, ta phải nheo mắt lại.Dù vậy, chỉ cần nhìn thân hình ấy, ta đã lập tức nhận ra — là Huyền Trinh.
Hắn khoác trên mình trường bào gấm vàng nhạt, dừng bước ngoài cửa ngục, từ trên cao lạnh lùng nhìn xuống ta.
"Thanh Vu, ngươi còn lời gì để nói?"
Giọng hắn lạnh như sương đọng trên đao thép.
Cổ họng ta nghẹn ứ, bỗng chốc thấy uất ức đến cay mắt...
Hắn thật sự quá vô tình, quá lạnh lùng.
Ta đã ở bên hắn suốt bảy năm đấy! Bảy năm!
Nuôi một con chó còn nuôi ra được tình cảm, vậy mà hắn đối với ta... vẫn lãnh đạm như xưa, chưa từng có chút mềm lòng.
Ta… ta chưa muốn chết.
Ta còn chưa lập công chuộc tội, chưa vang danh thiên hạ, chưa tìm được một vị tướng công tuấn tú để nên duyên thành thân.
Thế nên, ta quyết định… đánh liều một lần.
Ta quỳ trên đất, nhích đầu gối từng chút tiến lại gần. Huyền Trinh nhíu mày.
Ta vờ như không thấy sự chán ghét trong mắt hắn, bất chấp tất cả, túm chặt lấy vạt áo hắn, nước mắt giàn giụa:
"Điện hạ còn nhớ thượng nguyên tiết sáu năm trước không?Khi ấy người đổ bệnh, là nô tỳ tự mình ra ngoài cầu thuốc về cho người đó…"
3.
Sáu năm trước, khi ấy ta mười bốn, còn Huyền Trinh mới vừa mười hai.Tuy là Thái tử, nhưng hắn thể chất yếu đuối, thường xuyên bệnh tật.Mẫu hậu là Hoàng hậu Lâm thị đã mất sớm khi hắn còn nhỏ, nhà họ Lâm lại bị đoạt quyền, thế lực suy tàn, không thể cho hắn chút chỗ dựa nào.
Khi đó, thế lực của Tứ hoàng tử ngày càng mạnh mẽ, lấn át cả Thái tử.Tứ hoàng tử được sủng ái, mẫu phi lại được hoàng thượng yêu chiều, cậu ruột là Đại tướng quân Võ Uy nắm trọng binh trong tay.Trong triều ngoài cung đều râm ran lời đồn — bệ hạ đang có ý định phế Thái lập Tứ.
Đám thái giám cung nữ trong cung xưa nay giỏi nhìn sắc mặt đoán thời cuộc.Bọn họ bắt đầu ngả về phía Tứ hoàng tử, ngấm ngầm theo ý hắn mà lạnh nhạt, thậm chí là khắt khe với Thái tử.
Năm ấy, thượng nguyên tiết, trong cung tổ chức yến tiệc cực kỳ linh đình.Chư phi cùng các hoàng tử, công chúa đều tụ họp một chỗ, thưởng hoa, ngắm trăng, xem pháo hoa rực rỡ giữa đêm xuân.
Chỉ có Huyền Trinh nằm lặng lẽ một mình trong điện Hoa Thanh, cả người phát sốt đến mơ màng mê man.
Ta khi đó... đầu óc còn cứng nhắc.Sư phụ dạy ta phải phò tá Thái tử, vậy thì trong lòng ta chỉ có hắn, tất thảy đều nghĩ cho hắn.
Chưa từng nghĩ qua — cái gọi là "Thái tử", kỳ thực cũng chỉ là một cái danh. Có thể bị phế truất bất cứ lúc nào, thay thế bởi người khác.
Ta chạy đến Thái y viện cầu cứu.Nhưng vừa nghe ta đến từ Đông cung, bọn họ đã không chút khách khí chặn ta ngoài cửa.
"Hôm nay có yến tiệc trong cung, các Thái y đều bận bịu nghiên cứu dược thiện cho các vị quý nhân, không rảnh đâu!"
Ta quỳ gối trước cửa Thái y viện, dập đầu liên tục, khản cả cổ van xin được một thang thuốc...