Hai tên vệ sĩ phía sau còn gân tay gân chân, sẵn sàng ra tay bất cứ lúc nào.
Anh tôi sắp sửa phát tác, tôi lập tức bước lên một bước, chắn trước mặt anh.
Đừng hiểu nhầm, tôi không phải thấy tội nghiệp gì cho Giang Tiểu Vũ đâu, tôi chỉ sợ nếu anh tôi mà đấm thật, thì cô ta chắc chắn phải nhập ICU, lúc đó lại vu khống đòi bồi thường thì mệt.
“Đợi đã!” Tôi hét lớn, rút điện thoại ra. “Nếu cô là đại tiểu thư nhà họ Giang thật, thì ta kiểm tra tại chỗ đi.”
Tôi bật loa ngoài, gọi vào số lưu tên “ông già”.
Chuông đổ hai tiếng thì có người bắt máy.
“Alo? Con gái ngoan! Sao giờ này lại gọi cho ba vậy? Hết tiền tiêu rồi hả? Ba mới chuyển vào tài khoản cho con hai mươi triệu đấy, cầm mua kẹo ăn đi…”
Đầu dây bên kia, giọng của Giang An Quốc, đại tài phiệt giàu nhất A thị, nịnh đến mức y như thái giám thời cổ.
Tôi bật loa ngoài, để âm thanh vang rõ từng chữ.
Mặt anh tôi đen đến mức không thể đen hơn nữa.
Tôi hắng giọng, lớn tiếng hỏi:
“Ông già, hỏi thật nè. Có phải ông lén sau lưng con và anh con, giấu kỹ một viên ngọc ẩn dưới biển không?”
“Con nói gì cơ?” Ba tôi ngơ ngác.
“Con nói linh tinh gì đấy? Cả đời này ba chỉ có mẹ con với cô con, đào đâu ra con riêng? Ba thề với trời luôn!”
Tôi liếc nhìn Giang Tiểu Vũ đang mặt trắng như tờ giấy, nhẹ nhàng bồi thêm:
“Vậy kỳ lạ thật. Trước mặt con giờ đang đứng một cô Giang Tiểu Vũ, tự xưng là thiên kim duy nhất của nhà họ Giang, còn bảo ba là người yêu chiều cô ta nhất. Cô ta muốn biến anh con thành người hầu, còn dọa không cho tụi con sống ở A thị.”
Đầu dây bên kia im lặng ba giây.
Sau đó, là một tràng cười lạnh:
“Giả mạo con gái tôi? Lại còn dám bắt nạt Tiêu Hàn? Hay thật đấy.”
“Ba sẽ cho người điều tra ngay. Hai đứa đang ở đâu? Về trước đi, đừng phí lời với đứa thần kinh đó.”
Tôi cúp máy, cười toe toét nhìn Giang Tiểu Vũ:
“Nghe thấy chưa, ‘đại tiểu thư Giang gia’?”
Mặt cô ta lúc xanh lúc trắng, ánh mắt thoáng hiện hoảng loạn, nhưng nhanh chóng bị lòng tham và tự tin giả tạo che lấp.
Cô ta ngẩng đầu, khinh khỉnh nói vào camera:
“Xì, tìm đại một ông già đóng giả ai mà chẳng làm được? Cô tưởng vác điện thoại ra là dọa được tôi à?”
Tôi cạn lời.
Tưởng mấy nhân vật não tàn này chỉ tồn tại trong truyện mạng, ai ngờ hôm nay lại được gặp bản sống.
Thấy tôi im lặng, Giang Tiểu Vũ cứ tưởng tôi sợ.
Cô ta đắc ý hất tóc, ánh mắt nhìn anh tôi càng lúc càng trần trụi.
Hôm nay anh tôi mặc sơ mi trắng đơn giản, tuy bị dơ một chút, nhưng vai rộng eo thon, chân dài miên man, mặt lại kiểu cấm dục, đúng là cực phẩm.
Giang Tiểu Vũ nuốt nước miếng, ánh mắt càng thêm trơn tuột.
“Này, anh đẹp trai.” Cô ta giơ tay định chạm vào ngực anh tôi.
“Hồi nãy chị nóng tính quá, hù anh sợ rồi phải không? Nhưng chỉ cần anh ngoan ngoãn nghe lời, làm trợ lý riêng của chị, thì một trăm tệ chỉ là tiền lẻ thôi. Theo chị thì xe sang biệt thự có cả đống!”
Vừa nói, tay cô ta vừa sắp đụng vào cúc áo anh tôi.
“Đừng chạm vào tôi.”
Anh tôi lùi lại một bước, ánh mắt ghê tởm như nhìn thấy rác rưởi:
“Bẩn.”