1
Sáng hôm sau sau ngày cưới, tôi đang ngủ say thì bị ai đó lay dậy.
Tưởng là chồng - Trần Xuyên, tôi vừa định phát cáu thì nghe thấy giọng mẹ chồng: “Giao Giao, dậy đi, đừng ngủ nữa.”
Tôi mở mắt mơ màng, khuôn mặt to đùng của bà ta hiện ngay trước mắt, suýt nữa tôi hét lên vì hoảng.
Mẹ chồng vội nói: “Đừng kêu, là mẹ đây!”
Hù nhau dễ chết người đấy biết không!
Trong lòng tôi bốc hỏa nhưng vẫn cố nén lại.
“Có chuyện gì vậy mẹ?”
Vừa hỏi vừa cầm điện thoại nhìn giờ, mới hơn bốn giờ, chưa tới năm.
Sớm như thế mà gọi người ta dậy làm gì chứ?
Hôm qua là ngày cưới của tôi và Trần Xuyên.
Tôi dậy từ hai giờ sáng để trang điểm, bận rộn đến tận hơn mười giờ đêm mới tiễn xong khách.
Hai đứa mệt rã rời, vừa ngã xuống giường là ngủ luôn.
Vậy mà mới yên giấc được một lát đã bị dựng dậy.
Cả đầu tôi còn chưa kịp hoạt động.
Thấy tôi ngơ ngác, mẹ chồng không hài lòng: “Đã bốn giờ rồi, dậy thôi.”
Tôi vẫn chưa tỉnh hẳn: “Dậy làm gì ạ?”
Tôi đang nghỉ phép cưới, chẳng phải đi làm cũng chẳng phải đi học, dậy sớm thế để làm gì?
Mẹ chồng cau mày nói nhỏ: “Đừng ngủ nữa, dậy nấu ăn đi.
Kết hôn rồi thì không thể như trước kia, cứ nằm nướng mãi thế được.”
“Lát nữa sáu giờ ba Trần Xuyên dậy ăn sáng, con phải làm xong trước lúc đó.”
“Con mặc quần áo vào đi, lát mẹ dạy con nấu cháo, đừng nấu đặc quá, ba nó không thích.
Rồi xuống phố mua chút đồ ăn sáng, Trần Xuyên thích quẩy chiên, ba nó thích tiểu long bao.
Ở ngã tư trước nhà có bán đấy.”
“Nhớ mua ở quán của hai vợ chồng trẻ, quán đó sạch sẽ.”
Tôi nhìn cái miệng bà ta cứ mấp máy nói mãi.
Não tôi cuối cùng cũng kịp phản ứng.
Ra là gọi tôi dậy sớm thế để nấu bữa sáng cho cả nhà à?
Bà ta bị gì không đấy?
2
Tôi là con gái một ở Bắc Kinh.
Chồng tôi, Trần Xuyên là con một ở tỉnh ngoài.
Nhà tôi điều kiện khá ổn, ba là giáo sư đại học, trong giới học thuật cũng có chút tiếng tăm, mẹ làm ở viện nghiên cứu, nhà có ba căn hộ ở Bắc Kinh.
Nhà chồng thì nói sao nhỉ… tạm được.
Một huyện nhỏ hạng mười tám, ba mẹ đều là công nhân xí nghiệp tư nhân, miễn cưỡng gọi là gia đình trung lưu.
Trần Xuyên thi đại học đỗ vào Bắc Kinh, học cùng lớp với tôi.
Anh ta phải lòng tôi từ cái nhìn đầu tiên, kiên trì bám riết.
Ba mẹ tôi ban đầu không đồng ý, muốn tôi tìm một người môn đăng hộ đối, dân bản địa cho yên tâm.
Nhưng tôi lại có cảm tình đặc biệt với tỉnh anh ta, cảm thấy trai vùng đó có cái gì đó thu hút.
Thêm nữa, Trần Xuyên cũng điển trai, lại rất chiều chuộng tôi.
Mỗi lần tôi đau bụng kinh, anh ta đều nửa đêm đi mua thuốc giảm đau.
Sáng nào cũng mang bữa sáng đến dưới ký túc xá cho tôi.
Lâu dần, tôi cũng xiêu lòng.
Tôi còn thuyết phục ba mẹ.
Họ vốn luôn chiều tôi, thấy tôi thật lòng yêu thì cũng thôi không phản đối nữa.
Sau khi học đại học xong, Trần Xuyên ở lại Bắc Kinh làm giảng viên đại học.
Ba mẹ tôi thấy vậy cũng coi như anh ta đã ổn định nên đồng ý cho kết hôn.
Vì thế, tôi mới xin nghỉ phép cưới để về quê anh ta tổ chức lễ cưới.
Ai ngờ mới ngày thứ hai thôi, mẹ chồng đã gọi tôi dậy nấu bữa sáng.
Buồn cười thật chứ!
Ở nhà tôi còn chẳng phải nấu ăn, sao đến đây lại phải làm?
3
Tôi liếc nhìn Trần Xuyên đang ngủ say như heo bên cạnh, định đẩy anh ta dậy.
Mẹ chồng vội ngăn lại, không hài lòng: “Đừng gọi nó, để nó ngủ thêm, hôm qua mệt lắm rồi.”
Trong lòng tôi muốn bật ra cả ngàn câu chửi.
Cũng biết mệt à?
Con trai bà mệt còn tôi không mệt chắc?
Anh ta cưới một mình sao?