5
Lúc này, tôi đã trở về ngôi nhà ấm áp của mình.
Ba mẹ nhìn thấy tôi, ai nấy đều kinh ngạc.
Dù sao thì trước đó cũng nói rõ, đi tổ chức hôn lễ xong phải một tuần sau mới quay lại.
Giờ đáng lẽ tôi phải đang bận rộn đi thăm họ hàng bên nhà Trần Xuyên mới phải, sao lại đột nhiên về rồi?
Tôi kể lại chuyện mẹ chồng gọi tôi dậy lúc bốn giờ sáng để nấu bữa sáng cho cả nhà.
Ba tôi tức đến run người: “Thật quá đáng! Con trai bà ta là người, con gái tôi thì không à? Con gái tôi ở nhà còn chẳng phải nấu, giờ sang đó lại phải phục vụ cả nhà họ à? Cái gia đình gì mà lộn xộn thế hả?”
Mẹ tôi cũng phụ họa: “Đúng đấy, không phải nói con dâu không được làm việc nhà, nhưng mới cưới được một ngày mà đã bắt dậy từ bốn giờ sáng nấu cơm thì quá thể. Rõ ràng là muốn dằn mặt người ta, thật không hiểu nổi.”
Ba mẹ tôi bình thường đều là người nho nhã, mà nay nói vậy cũng đủ thấy họ tức đến mức nào.
Còn tôi thì lại chẳng quá giận.
Dù sao tôi cũng là người hay lướt mấy app chia sẻ cuộc sống, chuyện mẹ chồng muốn “nắm quyền” con dâu thì thấy đầy rồi.
Các bà mẹ chồng thường nhân lúc vợ chồng trẻ mới cưới, còn ngại ngùng, không dám cãi, liền tranh thủ “lập uy” cho bằng được.
Nhưng lần này mẹ Trần Xuyên tính sai rồi.
Tôi sinh ra đã chẳng phải dạng hiền lành dễ bắt nạt.
Làm tôi vui thì chuyện gì cũng dễ nói.
Còn chọc tôi bực thì chẳng ai được yên đâu.
Muốn dằn mặt tôi à?
Kiếp sau đi nhé.
Tôi an ủi ba mẹ đôi lời rồi dắt hai người đi ăn lẩu Haidilao thật ngon.
Nếu cưới mà phải phục vụ cả nhà chồng ba bữa mỗi ngày thì thà không cưới, đi ăn lẩu sướng hơn.
Dẫu sao thì giá trị tinh thần nhà chồng có bằng được nồi lẩu Haidilao đâu?
Đang ăn ngon lành, mẹ chồng gọi điện tới: “Giao Giao à, sao con nóng nảy thế? Mẹ chỉ đùa con chút thôi, sao lại giận thật? Mau về đi, mẹ nấu cơm cho con ăn nhé! Trần Xuyên lo chết mất rồi.”
Trần Xuyên lo?
Tôi thấy là bà mới lo đấy.
Dù sao thì chuyện con dâu bỏ về chỉ sau ngày cưới thứ hai, cả làng họ chắc cũng hiếm gặp.
Tôi trả lời: “Thôi mẹ ơi, con không biết nấu ăn đâu, quay lại chỉ ăn chực cũng ngại lắm.”
Mẹ chồng khựng một chút rồi cười gượng: “Đều là người một nhà, ngại gì chứ? Sau này…”
Tôi cắt lời: “Thế thì kỳ lắm, bất lịch sự lắm. Con không về đâu, hai người cứ ăn ngon miệng nhé.”
Mẹ chồng thấy tôi nói vậy, lập tức sốt ruột: “Mẹ cầu xin con thế này còn chưa đủ à? Con muốn mẹ quỳ xuống xin à? Con còn trẻ đừng chấp bà già như mẹ được không?”
Tôi chẳng buồn trả lời, tiện tay chặn luôn bà ta.
Quỳ à? Diễn cho tôi xem hả?
Muốn quỳ thì cứ quỳ thử xem nào.
Chồng tôi cũng nhắn tin liên tục: [Vợ ơi, về đi, họ hàng gọi tới hỏi loạn cả lên rồi, ai cũng mắng mẹ anh một trận, mẹ cũng biết lỗi rồi.]
[Anh hứa chuyện này sẽ không bao giờ xảy ra nữa, tất cả là lỗi anh, ngủ say quá nên không ngăn mẹ kịp.]
[Em về đi, anh quỳ thớt, quỳ bàn giặt gì cũng được, từ lúc em đi anh chưa nuốt nổi miếng nào, em nỡ lòng nào vậy ư?]
Tôi chẳng thèm để ý, đặt điện thoại xuống, tiếp tục ăn lẩu vui vẻ cùng ba mẹ.
Anh ta có ăn hay không thì liên quan gì đến tôi?
Thương đàn ông là khởi đầu của mọi bi kịch.
Nói một câu là tôi phải quay về à?
Anh ta tưởng tôi là con chó gọi phát là chạy lại chắc?
Chuyện này mà chưa dạy cho ra ngô ra khoai, tôi tuyệt đối không quay lại.
6
Cùng lúc đó, nhóm gia đình nhà Trần Xuyên sôi nổi hẳn lên.
Cô ruột của anh ta gửi ảnh bàn ăn thịnh soạn: [Xuyên à, cô nấu xong hết rồi, lát nữa dẫn vợ mới qua nhé, bao lì xì cô chuẩn bị sẵn rồi.]
Mẹ Trần Xuyên nhắn lại: [Hôm nay không qua đâu, bọn trẻ cưới xong mệt lắm, nghỉ một ngày rồi sang.]
Bà ta nghĩ tôi sợ mất mặt, không dám nói toạc ra.
Ai ngờ, tôi thẳng thừng nhắn vào nhóm: [Cô ơi, cháu không qua đâu, cô cứ ăn trước đi ạ. Cháu về Bắc Kinh rồi.]
Cả nhóm nổ tung:
[Gì cơ? Về Bắc Kinh? Mới cưới xong sao đã đi rồi? Cô nấu hết cả bàn ăn thế này chẳng phải phí à?]
Tôi gửi một icon đáng thương: [Tối cưới cháu ngủ lúc 12 giờ, bốn giờ sáng mẹ chồng gọi dậy nấu ăn… Giờ thiếu ngủ, đau đầu dữ dội quá, đành về Bắc Kinh khám thôi. Dù sao ở Bắc Kinh điều kiện y tế tốt hơn, có gì còn kịp cấp cứu.]
Nhóm bỗng im bặt.
Một lúc sau, cô cả Trần Xuyên nhắn: [Chị dâu, làm thế không được đâu, thời đại nào rồi mà còn kiểu cũ thế.]
Cô hai thêm vào: [Đúng đấy, con gái người ta đâu phải cưới về làm osin, như vậy mất hạnh phúc cả đời.]
Cô út cũng góp lời: [Hồi em mới về nhà mình, ngày thứ hai còn ngủ đến trưa, chị còn trêu em lười, giờ lại bắt người khác dậy sớm nấu cơm, thế là quá đáng rồi.]