Edit: Frenalis
Nhưng trong lòng tôi đang rất thấp thỏm, nếu để cho Cao Vân Tuyền biết tôi cái gì cũng không biết, đoán chừng anh ta có thể xé xác tôi ra.
Tôi lại ngửi được trên người anh ta mùi hôi thối, mùi vị kia như có như không, nếu là trước kia tôi nhất định ngửi không được gì, bây giờ lại ngửi được rõ ràng như vậy.
Sẽ không phải giống như Chu Nguyên Hạo chứ?
Nhắc đến mùi hôi thối này, tôi nhớ lại một sự việc mà tôi đã gặp phải khi còn nhỏ.
Lúc đó tôi mới mười tuổi, bà ngoại đưa tôi về Vân Nam thăm họ hàng xa. Họ hàng đó sống ở vùng núi. Chúng tôi đi bộ một đoạn đường dài lên núi. Một đôi vợ chồng trẻ đang đợi ở cửa nhà sàn, vừa nhìn thấy bà ngoại tôi, họ liền khóc: "Bà cô, cuối cùng bà cũng đến rồi."
Bà ngoại gật đầu: "Thằng bé không sao chứ?"
"Không tốt, sợ rằng không qua khỏi đêm nay." Người đàn ông nói.
Bà ngoại nói: "Dẫn ta đi nhìn xem."
Hai vợ chồng dẫn chúng tôi vào nhà, bà ngoại bảo tôi gọi họ là tam ca tam tẩu. Tam ca mở rèm phòng sau, tôi liền ngửi thấy mùi ôi nồng nặc, giống như mùi thịt tươi thối.
Tam tẩu vừa khóc vừa mở chăn ra, trên giường có một đứa bé chừng mười tuổi đang nằm, gầy lắm, gầy đến nỗi chỉ có một nhúm xương, cái bụng duy nhất cũng to bằng ba quả bóng rổ.
Mùi ôi thiu phát ra từ cậu ấy.
Bà ngoại lại gần nhìn nhìn rồi nói: "Thằng bé đắc tội ai vậy?"
Tam tẩu khóc nói: "Một tuần trước Tiểu Đan cùng con đi chợ, lỗi tại con không trông coi nó, con đang đi mua thịt, quay lại thì không thấy thằng bé đâu, con tìm rất lâu, may mà tìm được nó đang ở góc đường ăn kẹo hồ lô, con hỏi kẹo hồ lô ở đâu, thì nó nói là trộm của một bà già bán trứng gà. Con không tìm thấy bà già đó nên cũng không để ý lắm, ai biết sau khi trở về sức ăn của nó trở nên đặc biệt lớn, mỗi ngày nó ăn rất nhiều, càng ăn nhiều thì càng gầy đi. Chỉ có điều bụng càng ngày càng to, ngay cả bác sĩ trong huyện cũng không tìm ra được bệnh gì, mắt thấy không thể sống được. Bà cô, nếu Tiểu Đan không còn, con cũng không thiết sống nữa."
Bà ngoại mặt lạnh nói: "Là do các ngươi không giáo dục tốt mà để nó trộm đồ. Nó gặp rắc rối lớn rồi, bà già đó là ma cỏ!"
Nghe đến chữ "ma cỏ", tam tẩu sợ đến mức suýt ngất đi, bà ngoại nhờ người đem tới một quả trứng vịt luộc, cắm một cây kim bạc vào trong rồi kêu đứa nhỏ Tiểu Đan ngậm trong miệng, sau một tiếng lấy ra, lột vỏ trứng ra xem xét thì thấy lòng trắng và lòng đỏ đều đã chuyển sang màu đen.
Tam ca tam tẩu phập phồng quỳ xuống lạy bà tôi: "Bà cô, chúng con chỉ có một đứa con, xin bà hãy cứu mạng nó."
Bà ngoại vẻ mặt nghiêm túc nói: "Muốn cứu nó cũng được, nhưng là các ngươi nhất định phải hạ độc thề, sau này giáo dục đứa bé cho tốt, tuyệt đối không thể lại để cho nó làm điều phi pháp, đến lúc đó thần tiên đều cứu không được các ngươi."
Truyện được dịch tại https://.wattpad.com/user/frenalis.
Theo dõi wattpad frenalis để được xem chương mới nhanh nhất.
Hai người lập tức chỉ thiên thề, nếu không giáo dục con cái tốt sẽ bị thủng ruột và thối rữa cho đến chết.
Bà ngoại hài lòng liền bảo họ tìm một con gà trống lớn, một con đặc biệt khỏe mạnh và dương khí đầy đủ. Chỉ chốc lát sau, tam ca bắt được một con, con gà trống khỏe đến mức phải hai người tráng kiện mới bắt được. mồng gà đỏ như máu.
Đầu tiên bà ngoại cho Tiểu Đan ăn một bát lớn thuốc đen, sau đó ấn con gà trống lớn vào bụng của Tiểu Đan, gà trống lớn liều mạng giãy dụa, càng không ngừng gáy to suốt đêm, mỗi lần gáy một tiếng, bụng Tiểu Đan liền nhỏ đi một chút, gáy đến hừng đông thì bụng đã khôi phục như bình thường, mà bụng gà trống lại to đến dọa người.
Bà ngoại nói: "Lấy nó ra đốt đi."
Tam ca xách con gà trống chết ra ngoài tìm thùng, đổ xăng vào, lửa bốc cháy ầm ĩ, nghe thấy tiếng khóc của đứa trẻ trong thùng, tiếng sau lại thảm hơn tiếng trước, đặc biệt khiếp người.
"Lấy tro ra chôn đi, nhớ chôn thật xa nhé." Bà ngoại nói: "Loại cổ tử đen này dù có chết cũng sẽ mang lại xui xẻo. Ngươi buộc lụa đỏ lên cây hoè lớn ngoài cửa. Ba năm sau mới lấy xuống."
Tam ca tam tẩu cảm ơn bà ngoại rất nhiều, còn tặng bà một cái hộp làm quà cảm ơn, còn trong hộp có gì thì chỉ có bà ngoại mới biết.
Sau này tôi mới biết, hóa ra ma cỏ chính là xưng hô đối với Miêu nữ đã hạ cổ.
Mùi ôi thiu trên người Cao Vân Tuyền rất giống mùi tôi ngửi thấy trên chiếc giường đơn nhỏ lúc đó, nên tôi mới nghĩ anh ta trúng cổ độc.
Trong mấy cuốn sách bà ngoại để lại, có một cuốn viết về cổ độc, hy vọng trong sách có phương pháp giải độc cho cổ mặt quỷ.
Chiếc Ferrari FF dừng trước cửa hàng tôi, Cao Vân Tuyền hơi nheo mắt: "Cô mở tiệm vòng hoa à?"
Tôi gật đầu, mở cửa cho anh ta vào, rót cho anh ta một tách trà, để anh ta ngồi trong tiệm, còn tôi thì đi chuẩn bị giải cổ.
Tôi vào phòng sau tìm cuốn sách của bà ngoại, quả thực trong đó có ghi chép về cổ mặt quỷ, tôi đọc kỹ rất lâu, càng đọc càng đầu càng to ra. Phương pháp hóa giải không khó, nhưng cũng quá khảo nghiệm tố chất tâm lý.
Không có cách nào, tượng Đại Thần kia còn đang đợi ở ngoài.
Tôi bước ra nói với Cao Vân Tuyền: "Nằm xuống trước đi, tôi xem cổ độc trên bụng anh."