Hắn nắm lấy cổ áo tôi, cả giận nói: “Tin hay không ông đây sẽ móc mắt cô ra?”
“Tùy anh.” Tôi thản nhiên đáp.
“Cô!” Trần Gia Hòa giơ nắm đấm định đánh, nhưng Trần Lăng đã kịp nắm chặt tay hắn: “Thôi đi, con cũng đã xả giận rồi. Nó dù sao cũng là cháu gái ruột của gia chủ, là chị họ của con. Đừng làm quá mất mặt.”
“Phi.” Trần Gia Hòa nhổ một ngụm nước bọt vào người tôi, “Một đứa dân đen, cũng xứng.”
Tôi không chút nào sợ hãi nhìn hắn. Một ngày nào đó, tôi sẽ cho hắn biết, sự trả thù của tôi đáng sợ đến nhường nào.
*****
Chu Nguyên Hạo đứng trước biệt thự, nhìn những thi thể nằm rải rác, sắc mặt rất khó coi.
Trịnh thúc đứng bên cạnh anh, cúi đầu, mặt đầy áy náy: “Thiếu gia, xin cậu xử phạt. Tất cả là lỗi của tôi, tôi đã không bảo vệ được cô Khương.”
“Là ai làm?” Giọng nói Chu Nguyên Hạo rất bình thản, nhưng Trịnh thúc cảm nhận được sự giận dữ ngấm ngầm trong đó. Đây là lần đầu tiên ông thấy đại thiếu gia tức giận như vậy, khiến ông cũng run sợ.
“Căn cứ theo thông tin thu thập được, là Trần gia.” Trịnh thúc nói.
“Trần gia, Trần gia.” Chu Nguyên Hạo thấp giọng lẩm bẩm, “Tôi đã tha cho bọn họ một lần, không ngờ bọn họ lại dám động đến người của tôi.”
Trịnh thúc hỏi: “Đại thiếu gia, có cần cho người hành động không?”
“Tạm thời án binh bất động.” Chu Nguyên Hạo trầm giọng nói, hơi nheo mắt lại, “Tôi sẽ đích thân đi đem Lâm Lâm về.”
*****
Tôi bị đưa lên một chiếc máy bay tư nhân. Hai giờ sau, chúng tôi đến Dĩnh Xuyên.
Dĩnh Xuyên là nhà tổ của Trần gia. Máy bay tư nhân hạ cánh trên một ngọn núi tại ngoại ô thành phố. Khi máy bay hạ cánh, tôi nhìn thấy một tòa nhà theo phong cách dân quốc, một tòa trạch viện rộng lớn.
Toà trạch viện này được bảo vệ nghiêm ngặt. Trước cổng chính có mấy cao thủ tam phẩm trông coi. Hai người đàn ông cao lớn lôi tôi đi, tôi giãy dụa mạnh mẽ, phẫn nộ nói: “Tôi tự đi được.”
Trần Lăng cũng nói: “Đều tôn trọng một chút, nó cũng coi như là người của Trần gia.”
Tôi hừ lạnh, không nói gì thêm.
Bên trong trạch viện, sự bảo vệ càng nghiêm ngặt hơn, có thể nói cứ năm bước có một trạm gác, mười bước có một tốp lính. Trần Lăng dẫn tôi vào hậu viện, đến một tiểu viện độc lập.
Vừa vào đến sân, tôi đã ngửi thấy một mùi hôi thối kinh tởm.
Trong viện, cảnh tượng thật khó coi. Tất cả thực vật đều khô héo tàn lụi. Dù bị phong bế linh lực, tôi vẫn có Âm Dương nhãn. Khi mở ra, tôi thấy toàn bộ trong sân tràn ngập một cỗ tử khí nồng nặc.
Đây… không phải quỷ khí thông thường mà là nguyền rủa.
Theo truyền thuyết, ngôn ngữ và chữ viết đều chứa đựng sức mạnh to lớn. Nguyền rủa chính là một loại sức mạnh của ngôn ngữ. Người hạ nguyền rủa sử dụng hận ý mãnh liệt, kết hợp với một số đạo cụ chuẩn bị kỹ lưỡng, niệm chú ngữ và có thể nguyền rủa người khác.
Người bình thường cũng có thể nguyền rủa người khác bằng phương pháp này, nhưng để tụ tập được lượng tử khí mạnh như vậy, người hạ chú chắc chắn phải rất mạnh.
“Đi mau, đừng chậm chạp nữa.” Trần Gia Hòa ở phía sau dùng sức đẩy tôi một cái, khiến tôi loạng choạng. Tôi tức giận trừng mắt nhìn hắn.
“Cô còn dám trừng tôi à?” Hắn giơ tay định đánh, nhưng Trần Lăng lên tiếng ngăn lại, “Đừng làm rộn, mau dẫn nó đi.”
Chúng tôi tới trước cửa một căn phòng, Trần Lăng cúi lưng nói: “Ba, chúng con đã mang người về.”
“Để cho nó vào.” Từ trong phòng vang lên một giọng nói khàn khàn già nua. Ngay sau đó, cửa tự động mở ra, bên trong tối đen, không nhìn rõ gì cả.
“Vâng.” Trần Lăng giữ chặt vai tôi, đẩy vào trong. Tôi bay thẳng vào trong phòng.
Mùi hôi thối trong phòng càng nồng nặc, trộn lẫn với tử khí đậm đặc, đến mức Địa Ngục cũng không ghê gớm bằng.
Nhìn quanh, đồ nội thất trong phòng mang phong cách dân quốc, bên kia có cái giường, trên giường treo màn trắng. Bên trong màn mờ mờ hiện ra một bóng người.