Lúc đó tôi vui vẻ nhận lấy, nhưng bây giờ nghĩ lại, hắn không có ý gì khác chứ? Cho xin đi, nếu ngươi thực sự thích một cô gái, ngươi sẽ tặng trường mâu cho cô ấy sao?
“Lâm, cô có thích thanh trường mâu đó không?” Giọng hắn rất ôn nhu.
Tôi không biết nên trả lời thế nào, khi nhận thanh trường mâu đó, tôi đã ban thưởng cho một giáo quan lập chiến công hiển hách.
“Lâm, về sau ta còn tặng cô rất nhiều thứ, cô… có hiểu tâm ý của ta không?” Hắn lại hỏi.
Tôi càng không biết nói gì. Để lấy lòng tôi, rất nhiều Quỷ Vương đã tặng tôi lễ vật, có kẻ còn định kỳ cống nạp. Bảo khố của tôi chất đầy bảo vật không đếm hết được, ai lại nhớ rõ ngươi tặng gì chứ?
Việt Trạch Quỷ Vương ở tầng thứ ba Địa Ngục, quyền thế chỉ bình thường, kiếp trước tôi không hề để ý tới hắn.
“Lâm, vì sao cô chưa bao giờ chú ý tới ta?” Trong mắt hắn hiện lên sát ý, tôi giật mình, vội vàng lắc đầu. Hắn hung tợn bắt lấy vai tôi, gần như nhấc tôi lên khỏi mặt đất: “Cô là thần, khác biệt với ma quỷ chúng ta sống đau khổ trong Địa Ngục, ta có thể hiểu được ý nghĩ "không muốn kết hợp với ma quỷ" của cô, nhưng vì sao cô lại ở bên Thành Hạo Quỷ Đế? Vì sao?”
Thành Hạo Quỷ Đế?
Tôi khiếp sợ nhìn hắn.
Quỷ Đế là tồn tại đứng đầu trong Địa Ngục, mười tám tầng Địa Ngục chỉ có ba Quỷ Đế, sức mạnh của họ vô cùng cường đại, dù là một trăm Quỷ Vương cộng lại cũng không phải đối thủ của một Quỷ Đế.
Thành Hạo Quỷ Đế… Chính là.....Chu Nguyên Hạo sao?
“Cô trả lời, trả lời đi!” Hắn rung lắc mạnh hai vai tôi, như muốn xé xác tôi ra từng mảnh. Tôi cắn chặt răng không mở miệng, hắn kích động ném tôi xuống đất: “Ngươi không phải cô ấy, ngươi chỉ là một nữ quỷ ti tiện, dáng dấp giống cô ấy, ta muốn ở trên người ngươi đòi lại.”
Dứt lời, hắn xé rách áo giáp của tôi. May mắn tôi đang mặc áo giáp, nếu đổi một loại quần áo khác, sớm đã bị hắn phá tan thành từng mảnh.
Tôi liều mạng bò về phía trước, muốn thoát khỏi tay hắn. Vừa bò được mấy bước, lại bị kéo trở về. Tôi tức giận nhìn chằm chằm vào hắn, hắn nắm lấy cổ tay tôi, hung hăng đặt lên đầu tôi.
“Lâm, cuối cùng ta đạt được cô,” hắn cúi đầu muốn hôn tôi. Tôi vội vàng né tránh, trong lòng chỉ cảm thấy buồn nôn vô cùng.
Đột nhiên, hắn biến sắc, đem mặt tôi quay lại nhìn chằm chằm vào trán tôi: “Không thể nào… Đây là Thiên Nhãn?”
Thiên Nhãn trên trán tôi b*n r* một tia sáng vàng, thân hình hắn lóe lên, tránh thoát tia sáng đó. Nhưng sắc mặt hắn tái nhợt, dường như vẫn bị Thiên Nhãn đánh trúng gây thương tích, khóe miệng chảy máu.
“Lâm?” Hắn kinh ngạc, “Cô thật là Lâm?”
“Nếu biết cô ấy là Lâm, ngươi còn dám động thủ, xem ra ngươi không muốn sống.” Một giọng nói quen thuộc vang lên từ bên ngoài, tôi kinh ngạc quay đầu, nhìn thấy Chu Nguyên Hạo đứng trên sân thượng, mặc trường bào trắng, vạt áo bay phất phới trong gió.
“Thành Hạo Quỷ Đế?” Sắc mặt Việt Trạch càng thêm tái nhợt.
Tôi bò dậy, chạy vội đến bên Chu Nguyên Hạo, trong mắt anh có sát ý dao động, hận không thể lập tức đem Việt Trạch thiên đao vạn quả.
Tôi đè vai anh, ra hiệu không nên hành động thiếu suy nghĩ.
Thực lực của anh bây giờ không cách nào chống lại Quỷ Vương.
“Các người trở về rồi? Không thể nào, không thể nào nhanh như vậy!” Việt Trạch Quỷ Vương bước lên, tức giận nói, “Các ngươi là ai, dám giả mạo Phi Viêm tướng quân và Thành Hạo Quỷ Đế!”
Tôi lạnh lùng nhìn hắn, Thiên Nhãn trên trán tôi nóng lên, phát ra tia sáng màu vàng. Việt Trạch Quỷ Vương kêu thảm, che đầu khom xuống, mặt mũi đầy đau khổ, mắt, mũi, tai đều chảy máu.
“Việt Trạch Quỷ Vương, ngươi bất kính với Phi Viêm tướng quân, hôm nay ta sẽ giáng ngươi làm Quỷ Tướng, đã là nhân từ.” Chu Nguyên Hạo trầm giọng lên tiếng, “Nếu ta ra tay, ngươi đã bị chém thành muôn mảnh.”
“Không! Không! Lâm, cô không thể đối xử với ta như vậy!” Hắn cố gắng đứng dậy, mặt mày dữ tợn.
Tôi lạnh mặt không nhìn hắn, ra hiệu cho Chu Nguyên Hạo. Chu Nguyên Hạo ôm lấy eo tôi, nhảy xuống sân thượng, biến mất trong màn đêm.
Việt Trạch bị giáng chức, sẽ sớm có Quỷ Vương khác đến giết hắn, chiếm địa bàn của hắn. Đây là Địa Ngục, luật rừng mạnh được yếu thua.