Edit: Frenalis
"À hú hú!"
Trong miệng ông ấy rú lên như một con dã thú, kéo dây xích kêu sột soạt.
"Cho tôi ăn, tôi muốn ăn". Ông ấy thấp giọng kêu lên, đôi mắt điên cuồng.
Tôi vẫy cái muôi trong tay, cố tình rắc một ít lên ga trải giường trước mặt ông ấy và nói: "Muốn ăn không? Muốn ăn thì đến ăn đi"
"Đói bụng, đói bụng, thật muốn ăn"
Ông ấy càng không ngừng lặp lại mấy câu nói đó, bỗng nhiên tôi nhìn thấy một cái bóng từ trong thân thể Kha Chấn chui ra. Cái bóng gầy như Kha Chấn, gầy đến đáng sợ nhưng lại có cái bụng rất to giống như phụ nữ mang thai vậy, miệng của nó rất lớn, lại đẫm máu.
Ngay khi rời khỏi cơ thể Kha Chấn, nó như phát điên lao thẳng đến xô huyết lợn trước mặt tôi, bên trong lập tức truyền đến thanh âm ăn sột soạt sột soạt cái gì đó. Tôi lấy một túi đồ đã chuẩn bị, mở ra, rưới lên xô huyết lợn rồi đậy nắp gỗ lại.
Cái thùng gỗ này là đặc chế, chính là dùng gỗ đào mười năm trở lên mà làm, bên trong túi đồ kia chính là mười mấy loại thuốc bắc, một vị thuốc quan trọng nhất là chu sa.
Cái thùng gỗ bắt đầu rung chuyển dữ dội, con quỷ đói muốn thoát ra khỏi đó cái nắp bị nó đẩy lên từng chút từng chút, không chừng sẽ sớm bị đẩy ra. Kha Ngôn và trợ lý muốn đến giúp đè cái nắp xuống, tôi nhanh chóng nói: "Không được qua đây, đây là kiểm gỗ đào, có thể trấn trụ nó!"
Trên thực tế đã không chống nổi, tôi nhìn thoáng qua Chu Nguyên Hạo, trong lòng sốt ruột thúc giục: "Nhanh lên đi, anh còn không ra tay, chờ ma đói ra người đầu tiên bị nhập vào chính là tôi đấy"
Chu Nguyên Hạo đi tới bỗng nhiên hôn lên miệng tôi một cái, sau đó đi ra phía trước, bên trong miệng bắt đầu niệm một loại chú ngữ nghe có chút giống kinh phật, chỉ là anh niệm thật nhanh làm tôi căn bản không nghe rõ.
Dưới sự niệm chú của anh, cái nắp đầu gỗ kia vững vàng đè quỷ đói lại. Anh một mực niệm hai giờ, niệm mãi đến khi ngay cả tôi đều có chút rã rời, rốt cục chấn động từ thùng gỗ mới nhỏ xuống rồi trở nên hoàn toàn yên tĩnh.
Anh thở phào một hơi dài, mặt mũi tràn đầy mệt mỏi nói: "Ổn rồi"
Truyện được dịch tại https://.wattpad.com/user/frenalis.
Tôi bước tới, mở nắp thùng gỗ ra, huyết lợn trong đó đều đã chuyển sang màu đen, tôi nói với Kha Ngôn: "Dược tính của những loại thuốc bắc đó đều rất nóng, là đồ vật chí cương chí dương, có thể tiêu diệt quỷ đói hóa thành một bãi nước mủ. Nếu như ở thời cổ đại, đạo sĩ luyện đan dược là tốt nhất, bất quá bây giờ sớm đã không còn đạo sĩ biết luyện đan, dùng nguyên vật liệu thay thế, hiệu quả sẽ kém một chút, chậm một chút."
Kha Ngôn triệt để nhẹ nhàng thở ra, quay đầu đi xem Kha Chấn, sau khi quỷ đói từ trong thân thể của ông ấy đi ra, ông ấy lập tức khôi phục dáng vẻ trước kia chỉ là nhìn rất suy yếu, thân thể cũng gầy đi trông thấy. Bất quá, dù sao cũng so trước đó người không ra người ma không ra ma tốt hơn. Kha Ngôn rất vui mừng, kêu trợ lý nhanh chóng mời bác sĩ khác, sau khi khám thì bác sĩ nói không có vấn đề gì lớn nhưng cơ thể quá yếu cần phải bồi bổ.
Sau khi đưa bác sĩ đi, Kha Ngôn cảm ơn tôi rất nhiều, lúc đầu anh ta nói 100 vạn nhưng lại đưa cho tôi thêm 50 vạn nữa, tôi cũng không từ chối. Thực ra trong lòng tôi trộm vui mừng vì đã nhận được thêm một 50 vạn, cộng thêm cái vạc đồng cổ. Lần này tôi thực sự kiếm hời rồi.
"Khương Lâm, không ngờ anh trai tôi lại là loại người như thế này" Kha Ngôn tức giận nói.
"Dù sao thì ông ấy cũng là cha ruột của chúng tôi. Anh ta lại thật sự làm ra loại chuyện đại nghịch bất đạo này. Tôi sẽ đi tìm anh ta tính sổ!"
Không biết vì cái gì, chuyện lúc đầu đã giải quyết, trong lòng tôi lại có một chút bất an, vội vàng nói: "Như vậy đi, tôi đi chung với anh, hỏi một chút là anh ta từ đầu tìm tới cái vạc đồng này"
Kha Ngôn đưa tôi trở lại bên trong thành phố và đến công ty của Kha Vi. Mọi người trong công ty đều biết anh ta nên không ai dám ngăn cản cả.
Anh ta đẩy cửa phòng tổng giám đốc ra, Shirley đang ngồi trên đùi Kha Vi, hai người vừa nói vừa cười. Kha Ngôn tức giận không chỗ phát tiết, cha thì sắp chết mà anh ta còn ở đây làm chuyện thân mật với phụ nữ sao?
"Kha Vi, anh thật độc ác, ngay cả cha cũng muốn giết". Kha Duy Vị chửi mắng: "Rốt cuộc là cha có lỗi với anh chỗ nào mà anh lại hại ông ấy như thế?"
Kha Vi đứng lên: "Chú đang nói hươu nói vượn cái gì vậy ạ? Chú muốn dội nước bẩn lên người tôi sao? Kha Ngôn, tôi nói cho chú biết, đừng có mà kiêu ngạo, đợi đến khi tôi lên tiếp quản công ty, tôi sẽ làm cho chú chịu không nổi!"
Truyện được dịch tại https://.wattpad.com/user/frenalis.
"Làm thì cũng làm rồi, anh còn không dám thừa nhận sao?" Kha Ngôn rống lên: "Không phải là anh đưa cái vạc đồng đen đó cho cha sao?"
"Chờ một chút" Kha Vi đè lòng bàn tay xuống "Chú nói cái gì? Vạc đồng đen? Là cái trưng bày trong phòng làm việc của cha sao?"