Edit: Frenalis
Có một cô gái tên La Vân trong làng đem lòng yêu Hùng Duệ và tìm mọi cách cứu hắn ra khỏi làng, rồi theo hắn về thành phố và mang thai đứa con của hắn. Kết quả là dì Hai không ưa cô gái đó một chút nào, cho rằng cô ta không xinh, không đọc sách, lại đến từ thôn quê xa xôi, gia đình không có tiền và không có của hồi môn nên kéo cô ta đến bệnh viện ép phá thai, sau đó đưa tiền để cô ta tự đi về rồi đuổi ra khỏi nhà.
Về phần Hùng Duệ, hắn vốn dĩ không phải kẻ tử tế gì, hắn cũng cảm thấy La Vân không xinh đẹp, từ tận đáy lòng khinh thường cô ta nên không ra mặt nói giúp La Vân mà thay vào đó nghe theo dì Hai ép cô ta. La Vân lúc đó không chịu rời đi, chặn ở cửa khóc lớn, dì Hai là người coi trọng sĩ diện, không muốn hàng xóm chê cười nên kêu Hùng Duệ giải quyết. Hùng Duệ đi ra ngoài liền đem La Vân hung tợn đánh cho một trận, vừa đánh vừa mắng, gọi cô ta là đồ khốn, là kẻ thất bại, mắng không ai cần cô ta, tóm lại là lời lẽ rất khó nghe.
Sau đó La Vân rời đi, trước khi đi, cô ta nói rằng một ngày nào đó sẽ quay lại để đòi món nợ này.
Dì Hai đương nhiên là nói xấu La Vân các loại không tốt, thậm chí còn không chịu thừa nhận năm đó là cô ta cứu Hùng Duệ, ngược lại nói là chính hắn trốn thoát được, là do La Vân nhất quyết đi theo Hùng Duệ, làm liên luỵ hắn ta.
Tôi nghe được mà cảm thấy khó chịu lạnh cả người, La Vân chính là ân nhân đã cứu Hùng Duệ, mà bọn họ báo đáp ơn cứu mạng bằng cách đối xử với cô ta như thế. Nếu hôm nay mình cứu Hùng Duệ thì ngày mai có phải bọn họ cũng cắn ngược lại mình không?
Dì Hai tiếp tục khóc và nhờ tôi đưa Hùng Duệ về, tôi kể cho bà ta nghe chính xác những gì tôi thấy hôm nay ở tiệm mát xa, tất nhiên tôi không nói là tôi đã gặp quỷ, chỉ nói nghe được Hùng Duệ gọi tên "La Vân". Dì Hai sợ tới mức sắc mặt thay đổi: "Cái này, cháu không thể nói bậy bạ, trên đời làm gì có quỷ?"
Tôi nghiêm túc nói: "Không tin thì có thể hỏi những người khác trong tiệm đó. Bây giờ cả phố đều biết anh họ bị ma ám. Dì Hai, cháu không giúp được gì cho hắn, dì có thể thuê đạo sĩ hoặc đại sư đến xem đi, La Vân quay lại báo thù, chỉ sợ không bao lâu nữa anh họ khó có thể giữ được mạng sống."
Cơ thể dì Hai mềm nhũn, run rẩy ngã xuống đất, tôi thở dài, cố ý làm ra vẻ rất sợ hãi: "Hôm nay La Vân đã nhìn thấy cháu, không biết cô ta có đến tìm cháu không. Cô ta bây giờ chắc chắn rất hận nhà chúng ta, dì Hai, dì nhanh nghĩ cách đi, nếu không cháu sợ lần sau sẽ..."
Tôi còn chưa nói xong nhưng dì Hai chắc chắn đã hiểu. Dì ấy sợ đến mức gần như ngất đi, tôi sợ hãi nhìn quanh: "Có lẽ cô ta đã đi theo rồi, dì Hai, cháu, cháu về trước. Đừng quên tìm đạo sĩ trừ ma nhé."
Tôi trốn khỏi nhà dì Hai, quay đầu nhìn lại căn nhà cảm thấy rất tức giận, vốn tưởng rằng gia đình họ chỉ là những kẻ hợm hĩnh, nhưng không ngờ họ lại vô tình như vậy. Chuyện này tôi cũng không giúp được, đừng nói là anh họ, kể cả anh ruột cũng không giúp được.
Đây là báo ứng.
Sau khi về nhà, tôi kể lại sự việc cho Chu Nguyên Hạo nghe, anh nói tôi làm đúng, dù cho tôi có liều mạng cứu người như vậy thì họ cũng sẽ không biết ơn mà ngược lại có khi còn ghét tôi. Dù sao cũng đều sẽ bị ghi hận, vậy tại sao phải bận tâm?
Kết quả là ngay tối hôm đó, tôi nhận được điện thoại từ đồn cảnh sát thông báo Hùng Duệ chết do dùng m* t** quá liều ở trong phòng mát xa. Tiệm mát xa bị niêm phong, cảnh sát đã gọi dì Hai đến nhận xác, dì Hai khóc lóc làm ồn tại đồn cảnh sát nói tiệm mát xa hại chết con trai của bà ta, muốn bồi thường tiền, mở miệng là đòi 100 vạn.
Các cô gái ở tiệm mát xa cũng không phải là những người dễ bị bắt nạt, họ nói Hùng Duệ có bệnh tâm thần, còn mang m* t** vào trong tiệm, khiến cho tiệm của họ bị tổn thất, yêu cầu dì Hai bồi thường, cũng mở miệng đòi 100 vạn. Hai bên đánh nhau quyết liệt tại đồn cảnh sát, khi cảnh sát can ngăn thì họ cũng đánh luôn cảnh sát, cuối cùng bị giam vì tội hành hung cảnh sát.
Tôi không xen vào chuyện này nữa.
Bảy ngày chớp mắt trôi qua, Chu Nguyên Hạo lại muốn rời đi, anh đã đi ba lần, tôi không nhịn được hỏi: "Còn lại bao nhiêu bảy ngày nữa?"
Anh mỉm cười: "Sao hả? Không nỡ rời xa anh à?"
Khóe miệng tôi giật giật, ai mà không nỡ rời xa anh?
"Yên tâm đi, sẽ không lâu đâu." Anh nói: "Tổng cộng phải mất bảy lần: bảy ngày rời đi, bảy ngày ở bên em, cộng lại chỉ có mấy tháng thôi."
Tôi nhăn mày lại, thấp giọng hỏi: "Mấy tháng sau đó thì sao?"
Thần sắc anh có chút mờ mịt: "Còn xem có thể thành công hay không. Nếu có thể thành công, mọi chuyện đều có thể xoay chuyển."
Anh nắm lấy vai tôi, nghiêm túc nhìn tôi nói: "Tiểu Lâm, em hãy nghiên cứu kỹ sách bà nội em để lại, nói không chừng đằng sau chúng ta còn có trận ác chiến cần đánh."