Edit: Frenalis
Tôi mặt không biểu cảm nói: "Giá của tôi là rẻ nhất, không tin thì đi mấy cửa hàng xung quanh hỏi xem.
Người đàn ông kéo tay áo cô gái nói: "Đại sư nói tối nay nhất định phải đốt tượng giấy. Đừng trì hoãn nữa, đắt một chút thì đắt đi."
Người phụ nữ bất mãn liếc nhìn tôi: "Năm trăm thì năm trăm, nhưng tối nay tôi cần, cô có thể gửi đến địa chỉ này và đốt ở tầng bốn."
Tôi cầm lấy thì thấy đó không phải là nghĩa trang mà là một tòa nhà văn phòng. Tôi cau mày hỏi: "Cô mua người giấy để làm gì?"
Người phụ nữ trợn mắt nhìn tôi: "Cứ làm theo lời tôi bảo đi. Sao cô lại nói nhảm nhiều thế?"
Tôi nghiêm túc nói: "Cô không thể nói như vậy được. Dù sao thì hình vẽ bằng giấy là thứ xui xẻo. Cô muốn tôi đưa lên cao ốc văn phòng đốt đi. Lỡ lúc đó bảo vệ nhìn thấy sẽ gọi cảnh sát sao?"
Người phụ nữ còn muốn nói gì đó, nhưng người đàn ông đã ngăn cô lại: "Là như thế này, ông chủ chúng tôi vừa mua một tòa nhà văn phòng. Cô cũng biết rồi bình thường công ty chuyển đến địa điểm mới, thông thường sẽ mời đại sư đến xem. Đại sư phong thuỷ nói cần mua hai bức tượng giấy về đốt đi, sau này mới có thể kiếm được nhiều tiền."
Tôi không biết gì về Phong Thủy nên gật đầu nói: "Được, nhưng một bức tượng giấy sẽ có giá 600 tệ."
"Cái gì?" Người phụ nữ trừng mắt định chửi bới, nhưng người đàn ông lại ngăn cô gái lại: "Được rồi, 600 trăm thì 600."
Truyện được dịch tại https://.wattpad.com/user/frenalis
Hai người để lại tên và số điện thoại, cô gái tên Hà Mai, người đàn ông tên Bạch Võ, tôi làm thêm giờ để làm cho kịp, rồi buộc những bức tượng giấy lên xe lái ra ngoài.
Nếu là một bộ giấy hoàn chỉnh thì chúng tôi thường liên hệ xe chuyên dụng để giao hàng, nếu là gói hàng nhỏ thì khách hàng có thể đến lấy hoặc là tôi giao tận nơi, nếu không thì tôi phải khiêng hai tượng giấy ra ngoài, đêm hôm khuya khoắt, bất kể thuê taxi hay xe bus, ai dám chở tôi?
Tòa nhà văn phòng đó nằm ở trung tâm thành phố, ở một vị trí đắc địa, nói chung ở nơi như vậy người đến người đi dương khí rất mạnh, thế nhưng khi vừa bước vào cửa sảnh tầng trệt, tôi liền cảm thấy từng cơn gió lạnh thổi tới.
"Cô đang làm gì vậy?" Nhân viên trong phòng bảo vệ lớn tiếng hỏi.
Tôi chỉ vào hai tượng người bằng giấy, nhân viên bảo vệ hiểu ngay: "Lên đi, cẩn thận đừng gây hỏa hoạn".
Khi tôi bước đến thang máy, nhân viên bảo vệ lại chặn tôi lại, nói một cách đầy ẩn ý: "Cô phải cẩn thận".
Giọng điệu của anh ta khiến tôi không thoải mái.
Tôi lên tầng bốn, vừa ra khỏi thang máy liền cảm thấy nhiệt độ giảm xuống mấy độ, tôi nhanh chóng chắp hai tay trước ngực, trong miệng thì thầm: "Các anh chị em, các anh chị em đều là kiếm ăn, nếu có gì xúc phạm, đại nhân đại lượng bỏ qua cho tôi."
Vừa nói, tôi vừa lấy tiền giấy và nến hương đã chuẩn bị sẵn ra thắp sáng, sau đó lấy ra một cái chậu sứ bắt đầu đốt các bức tượng giấy.
Bức tượng giấy cháy êm ả, tôi đang định thở phào một hơi thì đột nhiên nghe thấy âm thanh từ một gian phòng nằm sâu bên trong.
Tầng này tắt điện toàn bộ, lúc này không có ai ở, chỉ có hai đèn khẩn cấp bật sáng, tôi lấy một cái quạt lá đuôi mèo ra, quạt tượng giấy cho lửa cháy nhanh hơn để có thể rời đi càng sớm càng tốt.
"Pa." Tất cả đèn đều bật lên, tôi sợ hãi nhảy dựng lên, nhìn thấy một người đàn ông từ văn phòng bước ra ngoài, anh ta nhìn thấy tôi tức giận nói: "Hơn nửa đêm cô ở đây làm gì?"
Đó là một người đàn ông trung niên ăn mặc lịch sự có mái tóc bóng mượt.
"Anh là ai?" Tôi thận trọng hỏi.
"Tôi là tổng giám đốc của công ty An Nguyên." Anh ta chỉ vào chậu sứ: "Cô đốt giấy vàng mã à? Cô là ai? Ai bảo cô tới?"
Tôi ngạc nhiên: "Không phải công ty của anh tới tìm tôi sao?"
Truyện được dịch tại https://.wattpad.com/user/frenalis
Tôi kể lại chuyện đã xảy ra, vẻ mặt anh ta đột nhiên thay đổi: "Chờ một chút, cô nói tôi cử hai nhân viên đi mua tượng giấy? Họ tên gì?"
Tôi gật đầu: "Ừ, một người là Hà Mai, một người là Bạch Võ."
Tổng giám đốc sắc mặt tái nhợt, lùi lại mấy bước, gần như mất thăng bằng, lẩm bẩm: "Ma, có ma."
"Có chuyện gì thế?" Tôi bước tới đỡ anh ta thì phát hiện cơ thể anh ta lạnh băng.
"Cô chưa nghe nói qua sao? Trong toà nhà này, vào thời điểm này mỗi năm đều có hai người chết." Hắn vẻ mặt kinh hãi nói: "Hà Mai và Bạch Võ chính là hai người đã chết năm ngoái."
Tôi cảm thấy da đầu từng đợt tê dại.
Hồi trước tôi nghe bà ngoại nói ma rất giỏi lừa người, bây giờ tôi có mắt Âm dương, nhưng nếu cứ nhìn như người bình thường thì khó mà phân biệt được con nào chết, con nào sống.
Toàn bộ tượng giấy trong chậu sứ đều bị đốt cháy, một cơn gió từ đâu thổi tới, ngọn đèn trên đầu đột nhiên tắt trong giây lát.
Chỉ một giây sau khi đèn bật sáng trở lại, tôi nhìn thấy hai bóng người bằng giấy đứng sau lưng tổng giám đốc.
Vì khách hàng không có yêu cầu gì về khuôn mặt của người giấy nên tôi cố gắng tránh rắc rối mà vẽ hai tượng giấy theo cách truyền thống: có đôi mắt to, đôi môi đỏ tươi và hai mảng đỏ lớn trên má.
Người giấy động đậy, bọn chúng nhìn về phía tổng giám đốc và phát ra tiếng cười khủng khiếp.
Tiếng cười đó nghe quen quen. Là Bạch Võ và Hồ Mai!
Tổng giám đốc kinh hãi quay lại, sau đó phát ra một tiếng kêu cực kỳ thảm thiết đau đớn, tôi sợ đến mức quay người bỏ chạy, lao vào thang máy, nhấn nút tầng một.
Nút bấm tầng một vẫn mở nhưng thang máy không hề chuyển động, cửa thang máy liên tục đóng mở, sau mỗi lần đóng mở, hai hình người bằng giấy sẽ tiến lại gần tôi hơn.
Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ?
Mỗi năm hai người chết, năm nay tính cả tôi và tổng giám đốc cũng không phải là hai người sao?
Không, không, tôi không thể chết được.
Truyện được dịch tại https://.wattpad.com/user/frenalis